BÓNG TỐI ĐI QUA (Kim Nhật): Quyển III

CHƯƠNG XVIII
TẠ TỪ CÁCH MẠNG
(tiếp theo)

Khi tôi thức dậy, mặt trời đã lên cao. Mọi người trong nhà không biết thức dậy từ bao giờ, có lẽ rất sớm.

Bảy, người phụ trách cơ sở thu mua của đoàn 82 cũng đã có mặt, ngồi xếp bằng bên bộ bình trà, trên manh đệm trải giữa nhà. Cậu thanh niên ngủ chung hầm với tôi và hai đồng chí cảnh vệ của tôi, ngồi vây quanh.

Tôi chui ra khỏi hầm, chào Bảy rồi đi súc miệng, trở vào nhà cùng với mọi người ăn cơm sáng. Bữa cơm với rau dền luộc tương kho và cá mòi hộp. Kể cũng sang chán.

Vừa ăn, tôi vừa hỏi anh Bảy:

– Anh Bảy nè, ở đây mình sống chung đụng với đồng bào, lại sát nách địch, mấy anh có phải nguỵ trang thành dân địa phương không?

– Dạ, có chứ anh! Bảy trả lời. Không địa phương hóa thì có ngày mình chết không kịp ngáp đó!

– Tôi nghĩ chẳng những cơ sở của anh mà bất cứ anh em nào đến công tác ở vùng này cũng vậy. Cũng nên địa phương hoá tác phong, ăn mặc, nói năng cho nó thích hợp. Có ngụy trang mới bảo mật và bảo vệ an ninh cho mình được, phải không anh?

– Dạ, đúng đó anh! Nhưng tiền ở đâu mà may sắm anh Tư? Nhà nước đâu có chịu cho mình. Phải tự lực lo lấy! Anh em mình «lưng túc» đâu đủ khả năng. Như tụi tôi cũng phải xin gia đình mới có.

Như vậy là những băn khoăn lo lắng của tôi đêm hôm qua không còn là vấn đề khó khăn nữa rồi. Việc may sắm cho tôi, chuẩn bị cho một cuộc trở về Sài Gòn sẽ không còn ai để ý đến nữa. Có đây, nó là một điều bình thường chứ không là bất thường, gây sự chú ý cho mọi người chung quanh. Dù vậy, tôi vẫn phải chuẩn bị «dư luận» trước.

Tôi vờ chép miệng:

– Chà, như tụi tôi ở đây cũng gay!

– Gay gì anh?

– Công tác của tụi tôi ở vùng này có lẽ còn lâu mới về căn cứ. Còn phải đi tới đi lui mà cứ nhỏng nhỏng, bẹo cái đôi dép râu, trưng cái bộ quân phục vải ta đen mốc thích, lại cứ xề xệ cây súng ngắn P.38 bên hông, khác nào cho gián điệp của địch nó biết: «Lạy ông tôi ở bụi này» Ngán chớ!

– Ủa! Nói vậy, anh còn ở đây lâu?

– Dà! Có công việc với anh chỉ là phụ thuộc. Chính yếu là công tác ở «Đoàn nghiên cứu kế hoạch chống xúc tác dân»

– Dạ…vậy mấy anh cũng nên ngụy trang. Anh có đủ phương tiện không?

– Phương tiện gì, anh?

– Phương tiện tài chánh. Ở đây miễn có tiền, cái gì cũng mua được hết.

– Tôi cũng có được vài ngàn.

– Ồ! Vậy là thừa thãi quá rồi. Anh đừng lo, để tôi lo cho. Ngay sáng nay cũng được nữa1

Tôi không ngờ sự thể quá tốt đẹp, thuận lợi đến đường này. Có lẽ Bảy đã hiểu lầm tôi, ngờ rằng tôi đến đây để điều tra vụ xung đột nghiêm trọng giữa cơ sở thu mua này với đồng bào địa phương. Trong cử chỉ của Bảy có vẻ e dè, lo lắng. Và sự vồn vã, chiêu đãi tôi có thể xuất phát từ nguyên nhân đó.

Tại sao tôi không biết lợi dụng hoàn cảnh này nhỉ? Cứ mập mờ, kéo dài tình trạng ỡm ờ, khoan nói chuyện mua hàng vội hay biết bao nhiêu. Tôi vẽ ra một kế hoạch trong đầu chuẩn bị tư thế thật nhanh và phải đẩy hai cậu cảnh vệ của tôi đi khỏi nơi đây mới thực hiện được.

Tôi bảo Bảy:

– Sáng nay tôi nhờ anh cho người dẫn hai đồng chí cảnh vệ của tôi đi liên hệ với Chi bộ xã để nhờ xã họ dẫn các đồng chí của tôi đến gặp đoàn công tác được chớ? Làm thế nào, nội trong vòng ngày mai các đồng chí ấy trở về đây, hướng dẫn tôi đến đó. Bây giờ thì tôi chưa biết địa điểm của Đoàn đóng ở đâu.

Bảy mau mắn

– Dạ, được anh!

Tôi phân công tác cho hai đồng chí cảnh vệ của tôi ngay trong bữa ăn:

– Ăn cơm xong, hai đồng chí theo người của anh Bảy đây, đến liên hệ với chi bộ xã. Sau đó hai đồng chí nhờ chi bộ cho người hướng dẫn đến xã Gia Lộc tìm gặp Ban Chỉ huy Đoàn công tác, trao cái thư của anh Ba Long cho các đồng chí ấy. Loay hoay tìm cho được Ban Chỉ huy Đoàn có lẽ cũng đến chiều tối là ít. Tối nay các đồng chí ngủ lại đó. Sáng mai, chờ trưa, thấy tình hình êm, các đồng chí hãy về đây cho tôi hay. Hai đồng chí rõ chứ?

– Dạ báo cáo anh Tư, rõ ạ!

– Hai đồng chí có còn hỏi gì không?

– Dạ…không!

– Ăn cơm xong tôi sẽ đưa thư cho hai đồng chí.

Để lấy lòng và gây phấn khởi cho hai đồng chí cảnh vệ, tôi nói thêm.

– Xong công tác này tôi sẽ giúp hai đồng chí liên lạc với gia đình. Móc gia đình lên đây thăm chơi vài hôm. Hai đồng chí vui chứ?

Đồng chí B phó của tôi, đôi mắt sáng rỡ, ấp úng:

– Dạ…dạ, báo cáo anh, được vậy thì…không gì tuyệt bằng. Cám ơn anh chiếu cố tới tụi tôi. Nhưng…

– Nhưng gì?

– Dạ….sợ khi về đoàn 87, Ban Chỉ huy tụi tôi kiểm thảo về tội tự ý liên lạc gia đình, không xin phép đảng ủy trước.

Điều lo sợ của hai đồng chí cảnh vệ của tôi là chuyện tất nhiên. Bởi từ trước đến giờ, việc liên lạc với gia đình, móc gia đình đến thăm, đối với tất cả cán bộ, chiến sĩ ở chiến khu là một đặc ân của Đảng.

Không phải ai cũng được phép liên lạc với gia đình. Có nhiều «cán bộ mùa thu» từ Bắc về đã ba bốn năm nay vẫn chưa được hưởng đặc ân đó. Với «cán bộ mùa đông», chiến sĩ mới tham gia cách mạng thì là cả một vấn đề.

Đảng không đưa ra một tiêu chuẩn nào, cũng không xác định một chính sách nào rõ rệt về vấn đề này. Nó hoàn toàn tùy thuộc và sự phán xét của Ban Chỉ huy và Đảng ủy của mỗi đơn vị, dựa vào tình hình công tác, tình hình quản lý nội bộ, cũng như quá trình tư tưởng, tinh thần công tác, lập trường cách mạng của cá nhân trong đơn vị mình. Ấy là chưa kể đến việc kiểm tra lý lịch, xét thành phần của gia đình v.v…

Cho nên, ở chiến khu, bất kỳ cán bộ chiến sĩ nào muốn liên lạc với gia đình, phải đề nghị lên Ban Chỉ huy, cụ thể là chính trị viên của đơn vị. Mà chính trị viên, luôn luôn và bao giờ cũng là Bí thư cấp ủy. Chính trị viên sẽ đưa ra cuộc họp chi bộ, cuộc họp thường vụ cấp ủy thảo luận để lấy quyết nghị cho phép hay không.

Có những trường hợp mọi người trong cuộc họp đều đồng ý cho phép một cá nhân nào đó được phép liên lạc gia đình nhưng chính trị viên nhân danh Đảng ủy xét thấy….không có lợi, thì kể như không. Ngược lại, có nhiều trường hợp chính trị viên đồng ý nhưng cấp ủy không đồng ý thì kể như…huề.

Đó là trường hợp của những cán bộ, chiến sĩ trong đơn vị. Còn riêng Ban Chỉ huy đơn vị, muốn liên lạc gia đình thì lại phải báo cáo lên cấp trên, chừng nào ở cấp trên cho phép mới đi được.

Do đó, việc xin được phép liên lạc gia đình là cả một vấn đề phiền toái, rắc rối, cả một sự may mắn, không phải bất cứ ai, bất cứ lúc nào cũng có thể liên lạc gia đình được.

Tôi hiểu sự băn khoăn của đồng chí B phó cảnh vệ. Tuy hai đồng chí ấy được phân công theo bảo vệ tôi và cũng có nghĩa là kiểm soát tôi, nhưng hai đồng chí ấy và tôi thuộc hai đơn vị khác nhau. Tôi thuộc Cục Tham Mưu, dưới quyền lãnh đạo trực tiếp của anh Ba Long, tức trung tướng Lê Trọng Tấn.

Còn hai đồng chí cảnh vệ lại thuộc đơn vị đoàn 87, tức trung đoàn bảo vệ R, bảo vệ căn cứ Bộ Chỉ huy Ba Cục. Đi công tác với tôi, dù chịu sự điều khiển của tôi trong thời gian «biệt phái», nhưng hai đồng chí cảnh vệ vẫn phải chịu trách nhiệm trước đơn vị gốc của mình là đoàn 87, mỗi khi có khuyết điểm nào xảy ra.

Tôi trấn an đồng chí B phó cảnh vệ:

– Không sao! Các đồng chí đi công tác với tôi thì tôi trọn quyền quyết định trong thời gian này. Nếu tôi cho phép các đồng chí liên lạc gia đình là khuyết điểm, là lỗi thì lỗi đó không phải do các đồng chí. Có ai phê bình, thì phê bình tôi. Và nếu có «cạo» tôi thì chỉ có anh Ba Long «cạo» tôi, chứ Ban Chỉ huy Đoàn 87 không ăn nhầm vào đâu hết. Hai đồng chí yên tâm đừng lo. Có gì, tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm trong việc này.

– Dạ…nếu anh đồng ý và hứa nhận trách nhiệm cho tụi này thì cám ơn anh lắm lắm.

– Được! Hai đồng chí cứ yên tâm! Để tôi nhờ anh Bảy kiếm dùm người liên lạc hộ cho. Được chứ anh Bảy?

– Dạ, được anh! Ở đây có mấy bà già chuyên môn đi móc nối gia đình cho cán bộ. Chỗ nào khó khăn, xa xôi mấy cũng kiếm được. Nói ngay, có tiền thì việc gì cũng xong.

Ăn cơm xong, hai đồng chí cảnh vệ của tôi đi rồi tôi liền nhờ anh Bảy thu xếp giúp việc may quần áo và mua dép cao su. Bảy đưa tôi đi một vòng quanh xóm, đi đến nhà của một người đàn bà chuyện đi mua hàng hưởng lời cho cơ sở. Chị ta đeo vòng vàng loè loẹt ở cổ, ở tay, trong chướng mắt hết sức.

Ở nhà chị ta ra, Bảy lại đưa tôi đến thăm anh thợ may ở đầu xóm. Tuy anh ta không mua trữ những loại hàng đắt giá, bởi may ở đây, khách hàng chỉ có loại cán bộ, chiến sĩ ở địa phương hoặc những nơi khác đến công tác, nhưng cũng có sẵn Tergal, Nyl-France.

Tôi yêu cầu anh ta may gấp cho tôi một bộ, tối nay ráng cho xong để sáng mai tôi đến lấy sớm đi công tác. Tôi phải năn nỉ anh ta mãi và chịu trả tiền công đắt gấp rưởi, anh ta mới bằng lòng.

Vậy là xong, tôi đã quyết định rồi. Sáng mai, tôi phải rời khỏi nơi đây, trước khi hai đồng chỉ cảnh vệ của tôi về đến.

Ra khỏi nhà anh thợ may, tôi chợt nghe tiếng động cơ xe hơi rồ máy không xa lắm. Tôi nói với Bảy.

– Anh Bảy! Tiếng xe rồ máy nghe sao mà gần quá anh Bảy? Coi chừng xe lội nước nó càn vào đây mình chạy không kịp đó.

Bảy dường như không quan tâm, cười với tôi:

– Không phải đâu! Xe nó chạy trên đường đó, anh! Có bữa xuôi gió nghe còn gần hơn nữa kìa! Anh có muốn coi xe không?

Muốn? Dĩ nhiên là tôi muốn lắm, nhưng không tiện nói trước đó thôi. Địa hình ở đây tôi muốn biết rõ đường đi nước bước, cũng như tình hình canh gác, sinh hoạt của địa phương để chuyến ra đi của tôi không nguy hiểm, không gặp một trở ngại nào. Sơ xuất một chút, hớ hênh một ly, điều nghiên không kỹ là tôi khó sống rồi.

Nghe Bảy hỏi, tôi cố giấu cảm xúc mình, vờ như không:

– Lâu dữ, mấy năm rồi tôi cũng chưa được nhìn thấy chiếc xe đò. Bây giờ được xem cũng hay, nhưng liệu có nguy hiểm gì không, anh?

– Dạ, chẳng hề gì đâu! Mình đạp xe lại ven cây đó, núp cẩn thận, nhìn ra thấy rõ bong. Quốc lộ số 1 nổi cao trên mặt ruộng, thấy rõ lắm.

– Ừ, ta đi xem một chút đi!

Bảy đạp xe vượt lên trước dẫn đường, băng qua một đám đậu phộng xanh om. Đến ven cây, tôi dựng xe vào hàng trúc, bước lại hàng bã đậu sát bờ ruộng.

Núp sau thân cây, tôi nhìn ra quốc lộ số 1 chạy ngang trước mặt tôi, cách một đám ruộng trống chừng năm trăm thước. Khoảng cách ngắn thế thôi nhưng với riêng tôi, muốn đi được từ đây đến đó thực còn khó hơn vượt cả quãng đường nghìn dậm từ Nam ra bắc. Muốn đi phải là cả một sự tính toán, nghiên cứu, chuẩn bị nhiều công.

Trên mặt lộ, xe đò chiếc vàng, chiếc xanh chiếc đỏ nối đuôi nhau di chuyển, tôi nhìn với tất cả sự thèm khát và không nén được tiếng thở dài.

Thấy chúng tôi đứng nhìn xe bên hàng bã đậu, mấy người đàn ông cuốc đất ở gần đấy bỏ cuốc, đứng nhìn chúng tôi như quan sát, xoi mói, như muốn biết nguyên cớ tại sao chúng tôi có mặt ở «cửa ải» này. May quá là có Bảy, anh ta ở đây lâu. Mọi người đều quen mặt, nếu không, hẳn là phiền hà rồi.

Tôi xem đây là phần chuẩn bị đợt đầu. Tôi cần phải hỏi kỹ Bảy. Tôi nói nhỏ, vừa đủ nghe:

– Anh Bảy nè! Mấy ông đứng cuốc đất làm gì mà dòm mình lom lom vậy:

– An ninh ở đây đó, anh! Mấy ổng giả làm đồng bào nông dân ở đây, ngày nào cũng cuốc, cũng xới mà chẳng trồng gì hết. Họ đón cái ngõ này đó. Tại thấy anh lạ mặt, lại mò ra đây nên họ chú ý đó thôi.

– Nếu vậy, con đường này thông thương ra tới đường số 1 sao?

– Dà!

Bảy đưa tay chỉ ven cây xanh bên kia đám ruộng:

– Đó! Bên đó là ấp chiến lược Suối Sâu. Con đường này là con đường tắt qua ruộng đi vào phía dưới đồn Suối Sâu. Đồng bào ở đây đi chợ, toàn đi đường này. Bờ mẫu khó đi nhưng gần. Đi đường phía bên sở Cốt thì xa. Đường mòn lẵn hết đó, anh.

Tôi thầm soát lại trong đầu kế hoạch chuẩn bị của tôi. Quần áo xem như đã xong rồi. Dép cao su cũng đã gởi mua. Như vậy, về hình thức «hợp pháp» xem như hợp pháp chán! Ngày mai, khi lên đường, tôi sẽ bỏ lại tất cả, từ chiếc xe đạp đến cái bồng đầy quần áo, vật dụng cho đến cả sợi thắt lưng lẫn khẩu súng lục P-38.

Tôi sẽ đi như một kẻ đi chơi, nhàn hạ. Tôi ném lại quá khứ, dĩ vãng như làn sương mỏng, lúc mặt trời lên. Sau khi tôi đi, chà! Vui đấy! Tôi tưởng tượng đến khuôn mặt ngơ ngác của hai đồng chí cảnh vệ của tôi khi trở về không gặp tôi. Rồi đùng một cái, tin tôi bị «mất tích» loan ra…

Tự dưng tôi mỉm cười.

Con đường ngày mai tôi đi sẽ là con đường này. Những anh chàng «nông dân giả hiệu» không biết họ có mặt ở đây từ lúc nào trong ngày. Dù sao, sáng họ cũng phải ăn sáng chuẩn bị chống càn như thói quen thường ngày và quy luật ở đây. Tôi sẽ nhập bọn với những người đàn bà đi chợ sáng.

Ừ, vậy thì phải kiếm một cái giỏ xách nylon, một cái nón lá. Có thể, vừa giấu được mặt, vừa làm cho người ta lầm tưởng tôi là một chú Ba Tàu ở một tiệm chạp phô nào đó, quanh đây. Khi đi ngang cửa ải này, những chú «nông dân giả hiệu» nếu không ở sát đường đi, không tài nào phát giác nổi.

Nghĩ đến đây, tôi quay sang bảo Bảy:

– Thôi, mình về anh! Đứng ở đây lâu cũng không tiện lắm!

Bảy dạ khẽ một tiếng rồi theo tôi đi lại hàng trúc đạp xe về nhà.

Sau bữa ăn trưa, tôi muốn đi quan sát lại lần nữa việc đi lại cũng như sinh hoạt của đồng bào trong xóm. Nhất là tôi muốn tìm một cái giỏ xách nylon và chiếc nón lá. Việc này, tôi phải đi một mình. Có Bảy thì có thể gặp khó khăn cho tôi.

Để tránh sự phát giác của Bảy, tôi dùng đến cách cầm chân Bảy ở nhà và «phủ đầu» anh ta phát sốt lên chơi. Tôi bảo anh ta:

– Anh Bảy nè, nhà chú Bảy mà mấy anh bắn gảy tay đó ở chỗ nào đâu anh?

Bảy giật mình, nhìn tôi ấp úng

– Dạ…dạ…chi vậy?

– Tôi phải đến thăm người ta một chút mới được.

Bảy lo lắng:

– Dạ vụ này Ban Chỉ huy Đoàn 82 đã báo cáo về R rồi hả anh Tư?

– Rồi!

– Dạ, ý kiến ở trên về vụ này thế nào?

Tôi lợi dụng tình thế, úp mở «hù» cho anh ta sợ

– Hiện giờ thì chưa có ý kiến gì rõ rệt đâu. Để tôi đi xem qua và liên hệ với địa phương cái đã! Nhưng đàng nào, dù phải dù trái anh cũng phải chịu trách nhiệm về việc đáng tiếc này. Đụng chạm với nhân dân bao giờ lỗi cũng về phần mình. Đúng chứ, anh?

Bảy đáp xuôi xị

– Dạ, đúng!

– Mấy nhà quanh xóm đây chắc đều là bà con của chú Bảy?

– Dạ, chỉ có vài nhà thôi.

Tôi nhìn Bảy, nghiêm trang:

– Tôi muốn đến chơi, thăm qua bà con trong xóm một tí.

– Dạ, để tôi đưa anh Tư đi

Tôi gạt phăng:

– Thôi anh ở nhà. Một mình tôi đi được rồi. Có anh thêm bất tiện.

Bảy thở dài chép miệng

– Khổ thiệt! Lính của tôi nó hại tôi mà!

Những lời nói úp mở của tôi càng làm cho Bảy ngỡ là tôi có nhiệm vụ điều tra sự rắc rối kể trên. Mặt của Bảy xịu xuống đến buồn cười.

Tôi bước ra đường, men theo hàng tre rợp bóng, đến căn nhà ngói ở phía trước. Một bác nông dân già, cỡi trần, bịt khăn đầu rìu ngồi đan rỗ ở hàng ba.

Tôi lửng thửng bước vào:

– Dạ, chào bác!

Bác nông dân ngẩng đầu lên nhìn tôi rồi nhìn xuống, tiếp tục đan rỗ, lạnh lùng:

– Ờ! Chào chú!

Bác ta không muốn tiếp chuyện tôi ư? Không sao cả. Thế lại càng hay cho tôi. Tôi bắt đầu làm quen:

– Dạ, bác đan rỗ để dùng hay bán vậy bác?

– Dùng trong nhà chớ bán gì! Chú tới chơi, có chuyện gì hông chú?

– Dạ cháu từ xa mới tới đây hồi sáng. Cháu muốn được hỏi thăm bác về chuyện chú Bảy đàng kia với mấy anh em cơ sở thu mua.

– Bộ chú về đây điều tra đó hả?

– Dạ!

– Ờ!

Bác ta ngẩng đầu lên, ngưng tay đan:

– Thì còn làm sao nữa! Gài lựu đạn cho con người ta gảy giò. Rồi còn vác súng bắn người ta gảy tay. Rõ như ban ngày, chú còn hỏi gì nữa?

– Dạ, cháu có biết. Mấy anh em đó họ có lỗi trăm phần trăm rồi. Ở trên sẽ có biện pháp kỷ luật…

– Biện pháp gì? – Bác ta ngắt lời tôi- Năm sáu ngày nay mấy đứa nó cứ vác súng đi nhởn nhơ trong xóm. Có ai dám làm gì nó đâu?

– Dạ, thưa bác chuyện đâu còn có đó. Gây nên tội, phải chịu tội, chạy làm sao khỏi, bác!

– Tui nói thiệt tui chẳng có bà con gì với chú Bảy nhưng tui thấy giận quá. Chú đừng giận, tánh tui ăn ngay nói thẳng, chú cho tui hỏi một câu?

– Dạ cháu không dám! Xin bác cứ hỏi.

Bác ta nhướng mi, lỏ mắt ra:

– Nè chú! Mấy chú hô mấy chú đi làm cách mạng, nhưng cách mạng là gì vậy chú?

Tôi nhăn nhó với vẻ mặt khốn khổ:

– Dạ, tội nghiệp cháu mà bác! Bác giận mấy anh em đó rồi bác giận lây tới cháu. Mấy anh em đó thì bậy quá sức như bác thấy. Đồng bào cho mình ăn, nuôi mình sống, mà gài lựu đạn cho đồng bào gảy cẳng, bất nhân bất nghĩa quá rồi.

Bác ta có vẻ dịu xuống:

– Ấy! Còn cái chuyện thằng em tui nó còn tức trẹo bảng họng hơn nữa. Sẵn chú đi điều tra thì tui nói cho chú nghe luôn.

– Dạ sao bác?

– Mấy thằng du kích ở xã Phước Hiệp, mắc ông mắc cha gì mà đem mìn gài ngay đường xe bò đi lộ số 6. Thằng em tui, bữa đó đánh xe ra đồng chở rơm về cho bò ăn. Cái xe tanh bành. May mà thằng em tui nó chỉ bị thương sơ sơ. Chú biết không?

– Dạ…

– Chú biết cặp bò kéo xe được bây giờ giá đáng bao nhiêu hông? Cả trăm ngàn đồng! Cái xe cũng mấy chục ngàn nữa?

– Dạ…

– Tụi nó đã không chia buồn, xin lỗi, thường bồi thì chớ lại còn tới nhà bắt lỗi thằng em tui. Tụi nó nói mìn nó để gài xe tăng, tại sao làm nổ mất trái mìn của tụi nó… Vậy thì trái mìn của tụi nó nặng 10 kí, thằng em tui phải thường cho tụi nó mười ngàn đồng. Mỗi kí một ngàn, chú nghe coi có nổ lỗ tai, điếc con ráy chưa?

– Trời đất! Có chuyện lạ đến như vậy sao bác?

– Chú cho là lạ lắm sao? Chuyện mới ràng ràng hồi tháng trước. Ở đây, ai mà không biết!

Dù sao, cho đến giờ phút này, tôi vẫn còn là một cán bộ, tôi có phần nào trách nhiệm tôi phải biết nói một câu cho hợp lý, hợp lẽ. Ít ra, nó cũng là một biểu hiện giá trị của con người tôi, con người có nhân tính:

– Dạ thưa bác, những chuyện đó bậy lắm. Cách mạng không bao giờ dung túng và chấp nhận cho những cán bộ địa phương làm bậy, trái với đường lối chánh sách chung. Cháu rất lấy làm tiếc và xấu hổ khi được bác cho biết chuyện đó.

Thái độ của bác nông dân già có vẻ xúc động. Bác ta đứng dậy mời tôi vào nhà uống nước. Có lẽ từ trước đến giờ, chưa bao giờ bác nghe được một lời nhã nhặn biết phải biết quấy của cán bộ địa phương. Dưới mắt bác, tất cả là một sự vô lý, thù hằn.

Sau một hồi cởi mở, kể mọi chuyện về địa phương, tôi hỏi bác:

– Dạ, thưa bác, ở gần đây có chỗ nào bán xách nylon hay xách mây gì không bác?

– Không! Chi vậy chú?

– Dạ, cháu muốn mua một cái để nguỵ trang, xách đồ đạc đi tới đi lui cho tiện. Mang bồng mang túi nó lộ quá. Đi lại ở vùng này không tiện chút nào.

– Vậy ra chú còn ở đây lâu sao?

– Dạ, chuyện điều tra đâu phải một ngày một buổi mà xong bác!

– Ừ, ha!

Tôi nói thêm

– Với lại trong việc điều tra, cháu không muốn bị địa phương ở đây để ý, dòm ngó chi, làm cản trở công tác của cháu.

Bác ta cười vui vẻ:

– Ờ hay! Ý kiến của chú tôi nghe thông rồi. Được! Chuyện gì chớ chuyện điều tra hành động của mấy thằng phá xóm phá làng ở đây, tui giúp liền. Để tui kiếm cho.

– Dạ, vậy thì quý quá bác! Cháu xin cảm ơn bác. Và nếu bác kiếm thêm dùm cho cháu được cái nón lá thực không còn gì hơn.

Bác ta xì một tiếng:

– Ối! Tưởng gì! Dễ ụi hè chú! Xách mây, bà nhà tui bả có hai cái. Để tui nói bả nhường lại cho chú một cái. Còn nón là thiếu gì. Có điều là cũ đa! Tui cho chú một cái liền bây giờ.

Như sực nhớ điều gì, bác ta vỗ đùi đánh đét một cái:

– Ờ! Nè chú! Nhà tui mới cắm câu được mấy con cá lóc bự, lát nữa tui bắt cho chú một con đem về nước nhậu chơi. Chú biết nhậu chớ?

—>Đoạn Kết

This entry was posted in 1.Hồi-ký - Bút-ký, KIM NHẬT: Bóng Tối Đi Qua. Bookmark the permalink.

6 Responses to BÓNG TỐI ĐI QUA (Kim Nhật): Quyển III

  1. yen kapitan says:

    Câu chuyện quá hay và cảm động
    Cám ơn chị đã đánh máy và chuyển đến cho cộng đồng Việt được đọc

    Like

    • Lê Thy says:

      @ yen kapitan

      Không có gì mà cám ơn YK ơi. Còn thở được, mấy ngón tay chưa bị chứng đau khớp, thì ráng hết sức phổ biến những tác phẩm xưa để mọi người được đọc lại (nếu đã đọc rồi chắc cũng đã quên!)
      Mến,
      Lê Thy

      Like

  2. Lão họ Lục says:

    Cảm ơn Chị Lê Thy đã nhiều công đánh máy để đưa tác phẩm BÓNG TỐI ĐI QUA của T.G. Kim Nhật được lưu cữu trong lòng người dân Cờ Vàng. Một câu chuyện rất thật và rất hay. Tháng 7/1969 tôi bước vào quân trường rồi ra SĐ1 chiến đấu. Tôi đã không biết tác phẩm này, và sự ghê tởm của bọn cầm quyền cộng sản bắc việt. Rất cảm ơn Chị.

    Like

  3. yen kapitan says:

    Cám ơn chị Lê Thy đã đánh máy chuyển tải câu chuyện đến người đọc, câu chuyện quá cảm động, anh Kim Nhật quá thông minh và chung tình, một chuyện tình quá đau thương mà hai anh chị đã gánh chịu vì không còn cách nào khác dưới bàn tay thâm độc dã man của cộng sản khát máu , mong anh Kim Nhật có thêm nhiều chuyện nữa, chúng tôi đã đọc gần hết chuyện của anh trong mục lục mà chị Lê Thy chuyển đến

    Like

  4. yen kapitan says:

    Không biết bây giờ anh đang sống tại nước nào , hy vọng không phải tại VN
    Mong anh có được cuộc sống hạnh phúc và một mái ấm gia đình vì anh deserve for that

    Like

  5. Le chi says:

    Đoạn kết quá thuong đau. Mong là anh Vũ Hùng được sống bình an ở một nơi nào đó. Hiền quá bất hạnh !

    Like

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s