NHẬT KÝ ĐỖ THỌ (cập nhật 21/12/2021)

7- TỔNG THỐNG DIỆM VỚI BÀ NGÔ ĐÌNH NHU

#7842;nh hưởng thời cuộc chiến tranh, chính trị, dân chúng bắt đầu muốn thay đổi.

Chế độ Ngô Đình Diệm trải qua 9 năm như đã cũ mèm. Dân chúng đang thèm cái mới để xóa tàn tích cũ mà ai ai cũng cho là bất lực trước chiến tranh đang lan rộng và tham nhũng. Hơn nữa, càng ngày những người thân thuộc trong gia đình Tổng thống Diệm càng nhúng tay vào sự hoạt động của chính phủ, nhất là lãnh vực kinh tài.

Bắt đầu là ông Ngô Đình Cẩn khai thác quế ở Quảng Ngãi, viện cớ kinh tài cho Phong trào Cách mạng Quốc gia. Và lập văn phòng chỉ đạo miền Trung, cố vấn cho Tổng thống Diệm ở ngoài ấy. Từ đó người ta kính cẩn gọi ông Ngô Đìnah Cẩn là cậu Cố vấn Chỉ đạo.

Ở đời ai lại không có thói hư tật xấu. Con người chứ đâu có phải Thần Thánh mà không có hỷ, nộ, ái, ố. Gia đình Tổng thống Ngô Đình Diệm đã bị nịnh hót nên bị sụp đổ.

Tổng thống Ngô Đình Diệm xuất xứ từ giai cấp quan lại phong kiến. Bao nhiêu năm bôn ba, Tổng thống Diệm ý thức được tàn tích phong kiến, quan lại, cường hào ác bá. Cho nên khi về làm Thủ tướng năm 1954, ông đã đề xướng bài phong, đả thực. Công cuộc đang chạy ngon trớn. Và chính bản thân của ông cũng cải cách, cấp tiến.

Nhưng rồi khi lên làm Tổng thống,”bọn nịnh thần” đã làm cho ông giẫm lại tư thế quan lại, phong kiến thật đậm đà hơn trước. Bằng chứng vào những năm 1956, Tổng thống Diệm phổ biến văn thư xuống các bộ, chính quyền địa phương bãi bỏ tiếng ” Ngài ” trong đơn từ kiến nghị gửi cho Tổng thống.

Thế mà bọn ” nịnh thần “, vẫn khư khư giữ lấy chữ “Ngài”, “Cụ” khi chỉ đến Tổng thống Diệm.

Ngoài ra bọn chúng đứng trước Tổng thống thì khúm núm, vò tay, gãi đầu, Tổng thống vừa tra điếu thuốc lên mồm là vội vàng quỳ mọp, cúi đầu, bật hộp quẹt cho Tổng thống châm lửa. Không những bọn nịnh hót làm những cử chỉ đó với Tổng thống Diệm mà còn làm với ông Cẩn, ông Nhu. Một đứa thấy đồng bọn làm như vậy thì bắt chước làm theo. Ông Diệm, ông Nhu, ông Cẩn thấy thế thành thói quen. Bận sau người khác không làm như thế thì thấy xúc phạm. Vì thế bọn nịnh hót đã làm “hư” Tổng thống. Và cái cốt cách quan lại phong kiến tràn ngập cá tính Tổng thống Diệm như “Ngài Thượng thư Diệm” của triều đình Huế.

Từ dinh Độc Lập, trong dinh Gia Long, bọn nịnh thần ra vào ít lộ liễu. Và dù sao đứng trước một Tổng thống quá sức uy quyền, cũng nên tha thứ một phần ươn hèn cho bọn chúng.

Nhưng việc tâng bốc quá cỡ đối với cậu Cố vấn Chỉ đạo miền Trung không thể nào tha thứ.

Vào ngày mồng 1 Tết thường năm tôi theo chân Tổng thống Diệm về Huế ăn Tết.

Ngôi nhà ngày xưa Tổng thống Diệm sinh trưởng tọa lạc trong mảnh vườn nhỏ ở Phú Cam. Qua cầu Lò Rèn bắc ngang con sông An Cựu nắng đục, mưa trong đã thấy nhà thờ lớn Phú Cam đứng sừng sững. Chừng nửa con dốc nhà thờ về bên trái là ngôi nhà Tổng thống Diệm. Nơi cậu ấm Cẩn cùng mẹ già đang sống.

Từ ngày ông Ngô Đình Diệm trở thành Tổng thống ngôi nhà đó khách khứa ra vào tấp nập. Từ anh công chức hạng trung, công chức hạng bự cho đến các Bộ trưởng, Tướng lãnh đều bước chân vào đó ít ra cũng 5 lần 10 bận. Riêng cái lớp người nịnh hót thì kể sao cho xiết được.

Ngày mồng một Tết, gia đình Tổng thống Diệm không thiếu ai. Trước là sum họp trong ba ngày Tết và cúng giỗ ông thân sinh Tổng thống là cụ Ngô Đình Khả, sau nữa thăm cụ bà và làm mát mặt cậu ấm Cẩn.

Các Tư lệnh Vùng, Tư 1ệnh Sư đoàn đủ mọi binh chủng, Bộ trưởng, Chủ tịch các phong trào ủng hộ chế độ đến Huế trước khi bước qua thềm năm mới. Nếu vị nào không đến Huế chúc thọ Cụ cố vì muốn hưởng xuân với gia đình trong mấy ngày Tết, bị tức tưởi lo âu sợ ông Cố vấn Chỉ đạo để ý thì toi một đời. Thành thử không mấy ai vắng mặt. Và đến khi chúc thọ thì tức khắc là bộ mặt nịnh hót quyết liệt.

Những lúc như thế nầy tôi được thấy tướng Huỳnh Văn Cao –Tư lệnh vùng IV –, tướng Trần văn Đôn, tướng Đỗ Cao Trí, tướng NNL, tướng TVĐ, tướng TTX, Đại tá NVY, Đại tá T.V.Đ., Đại tá Lê Quang Tung, Đại tá Huỳnh Hữu Hiền, Đại tá Đinh Sơn Thung, Trung tá Huỳnh, Trung tá Kỳ Quang Liêm, Tướng Nguyễn Khánh.

Tất cả đều bái lạy Cụ Bà chúc thọ, sau khi Tổng thống Diệm, Đức Cha Ngô Đình Thục, ông Ngô Đình Nhu, Ngô Đình Cẩn và toàn gia đình… đã lạy sống Cụ Bà.

Trong khi ấy một số Bộ trưởng cũng nối gót Tổng thống ra Huế. Tôi thấy có mặt ông Nguyễn Đình Thuần, Ngô Trọng Hiếu, Nguyễn Lương, Bùi văn Lương, Cao Xuân Vĩ và nhiều nhân viên mật vụ từ Sàigòn ra.

Câu đối, trướng liễn, quà ngon, vật lạ dâng lên gia đình họ Ngô không có chỗ chứa. Những món quà chúc Tết từ trung ương của các Bộ trưởng, Tướng lãnh được chất đống trong gian phòng. Còn những quà chúc Tết của các ông Quận trưởng, đoàn thể địa phương phải để trên văn phòng ông Cố vấn Chỉ đạo. Vì trong nhà này không còn chỗ chứa.

Những món quà tặng nhiều lúc rất kỳ 1ạ. Nào là cặp trăn rừng to lớn nằm trong cũi của một ông Quận ở Quảng Ngãi; đôi gạc nai của ông Quận ở Ba Lòng; Quảng Trị một bầy ngỗng, chim , cá…

Tối hôm đó, sau giờ giao thừa Tổng thống Diệm đọc lại những câu đối, trướng liễn để coi có đứa nào nó chơi chữ với gia đình ông không.

Tuy nhiên cái Tết, tôi theo chân Tổng thống về Huế và sau phút đọc lại câu đối, ông rất thoả mãn với những bầy tôi trung thành.

Vào những dịp về Huế như thế, Tổng thống gặp mặt bà Nhu nhiều hơn ở dinh Gia Long. Theo nhận xét của tôi thì bà Nhu ở dinh Gia Long cũng như con dâu nhà Ngô Đình đều luôn luôn kính trọng sợ sệt Tổng thống.

Tổng thống hay nạt nộ bà Nhu giữa đám đông người trong gia đình. Vì thừa dịp những lúc thân mật, dưới mái gia đình đầm ấm, bà Nhu thường xin cái nầy, cái nọ cho Phong trào Liên đới Phụ nữ.

Bà Nhu viện lẽ trụ sở của Phong trào Liên đới Phụ nữ ở đường Lê Thánh Tôn chật hẹp, bà muốn đề nghị Tổng thống xin miếng đất ở đường Trần Quốc Toản xây một trụ sở thật lớn cho nở mày nở mặt phụ nữ và về sau bà cũng được cái công lao sáng lập.

Tổng thống Diệm là con người không đụng chạm đến tiền bạc. Cho nên khi nghe bà Nhu nói thế thì Tổng thống cau có đến đỏ mặt. Nếu không nói là quá tức giận.

Tổng thống Diệm quát lên và quay mặt về phía Đức Cha Thục và ông Ngô Đình Nhu như phân bua :

– Thím làm cái gì cũng vừa cho, tai tiếng của thím nhiều lắm rồi.

Bà Nhu đáp lại thật nhỏ và lễ phép :

– Cái chi mà anh cho là tai tiếng.

Tổng thống Diệm giận thêm :

– Đó. Cái rạp Rex, hiệu sách Xuân Thu, nhà máy giấy Cogido… dân đều cho là của thím kinh tài.

Ông Ngô Đình Nhu gỡ rối cho vợ :

– Thì cái nhà đang xây làm rạp hát Hưng Đạo, dân cho là của Đức Cha. Đồn đãi… toàn là đồn đãi…

Tổng thống Diệm trả lời :

– Vì thế thím nên bớt đi. Dân ghét, dân phao lên. Ai chả tin ở miệng dân, dù mình không có làm rứa.

Được dịp Tổng thống Diệm vạch tội cậu ấm Cẩn luôn thể :

– Chú Cẩn cũng nên vừa vừa cho.

Cậu ấm Cẩn phùng miệng, trợn mắt nói :

– Tui ở nhà khổ lắm. Lo nuôi mẹ, các anh làm Tổng thống, Cố vấn ở Sàigòn sướng quá hỉ. Có tài cứ về đây lo cho mẹ.

Nói đến cụ bà là Tổng thống Diệm xuống nước ngay. Có lẽ lúc ấy ông nghĩ đến lòng hiếu thảo của cậu Cẩn lo mẹ suốt cả cuộc đời. Vì thế ông đâm mũi dùi qua bà Nhu như trước.

Tổng thống Diệm nói : ·

– Nội cái tượng Hai bà Trưng cũng đã làm nặng lòng.

Đức cha Thục trả lời :

– Dân đồn đãi tượng giống thím Nhu, tôi chẳng thấy giống ở chỗ nào. Cái bọn hoạt đầu chánh trị, Việt Cộng nó xuyên tạc chia rẽ.

Bà Nhu được Cha Thục bênh vực liền cướp cơ hội :

– Nếu anh không bằng lòng, tôi từ chức Chủ tịch Phong trào Liên đới Phụ nữ. Ai làm gì đó thì làm. Dù sao tôi làm để gây hậu thuẫn cho anh.

Ông Nhu ra chiều rầy vợ :

– Thôi, chuyện đó về Sàigòn sẽ tính sau. Ba ngày Tết để nhà cửa vui vẻ.

Vừa lúc đó ông Cẩn lái qua chuyện quà chúc Tết. Ông Cẩn khen câu đối nầy, cái trướng nọ. Ông xách lồng chim yến, chim hoàng anh đến trước mặt mọi người, rồi nói như reo mừng :

– Tụi nó biết tôi thích chim, cá, chúng nó biếu. Thích thật. Con trăn lột da, nó ăn trứng gà thật dữ. .

Thế là cái việc đổi trụ sở Liên đới Phự nữ của bà Nhu gạt qua một bên. Nhưng về sau nầy ông Diệm chấp thuận là vì ông Nhu xin xỏ Tổng thống Diệm nhiều bận chứ không phải Tổng thống Diệm bằng lòng lời bà Nhu yêu cầu.

Ngoài ra trong những ngày tháng sôi sục giữa Phật giáo và chế độ Ngô Đình Diệm, bà Nhu đã làm cho Tổng thống Diệm tức giận. Những câu tuyên bố của bà ta về Phật giáo như đổ đầu vào lửa.

Bà Nhu là một người đàn bà có học, thông minh, khôn ngoan, hăng say hoạt động. Bà ta hết sức giữ lời, cử chỉ, mỗi khi chung đụng với gia đình nhà chồng. Cố nhiên những ngày Tết lưu lại tại Huế, bộ mặt bà Nhu đổi khác.

Bộ mặt đó là một người con dâu hiếu thảo trong khuôn phép nhà chồng. Ngôi nhà ở Phủ Cam ít được nghe tiếng nói của bà Nhu và dường như bà ta không mấy khi xuất hiện ở phòng khách. Quyền ăn nói của một người đàn bà có thế lực như bà Nhu không còn nữa.

Bà ta thật sự lột xác và tôi nghĩ rằng bà ta chẳng biết gì đến chính trị và việc làm của chồng, gia đình chồng.

Nếu một người nào đó chứng kiến bà Nhu lúc này, họ nghĩ rằng bà Cố vấn, kiêm dân biểu quốc hội là một nữ tài tử diễn xuất tài tình. Con người bà Nhu lúc nầy là một người đàn bà tề gia nội trợ, hiền hậu, khuê các. Xét thật kỹ, thật khách quan thì bà Nhu là một người đàn bà tốt. Con người thật sự của bà ta hiện rõ.

Những lời tuyên bố đanh thép, những cử chỉ hành động thao túng trong hội Phụ nữ Liên đới cũng như trong chính phủ mờ nhạt ở người đàn bà được xưng danh là Đệ nhất Phu nhân VNCH.

Nhớ lại hồi năm 1954 cho đến lúc ông Ngô Đình Diệm trở thành Tổng thống VNCH, bà Nhu chỉ hoạt động trong bóng tối. Những hình ảnh chụp trong ngày Song Thất đầu tiên, bà Nhu đứng rất xa khi Tổng thống tiếp ngoại giao đoàn và các phu nhân của các vị này.

Trong thời gian này, bà Nhu lánh mặt các ký giả ngoại quốc. Bà hết sức khiêm nhường và có thể nói không một dư luận nào nhắm vào bà ta cả.

Vì thế mỗi năm, Tết đến, tôi có dịp nhận xét nhiều về bà Nhu. Trong khung cảnh ấm cúng của nhà họ Ngô, và ngôi thứ rõ rệt trong gia đình, bà Nhu lu mờ nhiều lắm. Bà ta trở lại khuôn mặt trong bóng tối như những năm 1954, 1955 và đầu năm 1956.

Tổng thống Ngô Đình Diệm xác nhận, bà Nhu đã gây lực lượng thanh thế hậu thuẫn cho ông kể từ ngày Phong trào Cách mạng và Đảng Cần Lao xuất hiện, cuối cùng là Phong trào Liên đới Phụ nữ.

Tổng thống Diệm ưa chuộng những người cầu tiến, những người ham thích học hỏi, những người xả thân cho xã hội. Dưới mắt Tổng thống Diệm, bà Nhu là người em dâu, người phụ nữ nhìn xa và biết bồi bổ thế đứng mạnh mẽ cho ông trong lãnh vực chính trị.

Tổng thống Diệm đã có lần khen ngợi bà Nhu trước mặt ông Nhu. Những lúc nầy mới thấy bộ mặt khắc khổ, trầm tư của ông Nhu tan biến trong chốc lát. Ông Nhu mỉm cười. Cười một cách tươi tỉnh, tự nhiên không gượng ép như thường tình xảy ra.

Tổng thống Diệm là con người chín chắn, đạo đức, ôn hòa, tế nhị với ông Nhu cũng như với con người thuộc hạ. Dựa vào sự vui tươi của ông Nhu, Tổng thống Diệm khuyên ông Nhu cản ngăn bà Nhu từ việc nhỏ cũng như việc lớn hầu tránh dư luận không đẹp trong quần chúng.

Ông Nhu vốn rất nể vợ, thương con. Ông tin tưởng vào những hành động của vợ. Từ điểm tin tưởng đó ông trở nên một người chồng hãnh diện một bà vợ khôn ngoan, giúp đỡ ông trên chiếc ghế vững chắc của gia đình họ Ngô. Ông Nhu rất thích đọc sách. Tốt nghiệp École de Chart, một trong những trường nổi tiếng ở Pháp. Ông am tường chính trị, biện minh chắc chắn, nhưng đối với vợ, ông lại nhu nhược và, cái lý lẽ của người đàn bà khôn ngoan như bà Nhu lấn át ông ta.

Tổng thống Diệm khuyến cáo vợ ông Nhu càng lúc càng gia tăng làm ông Nhu khó chịu. Thời gian Tổng thống Diệm tái ứng cử Tổng thống liên danh Ngô Đình Diệm – Nguyễn Ngọc Thơ xuất hiện ở Tòa Đô Chánh vận động tuyển cử, Tổng thống Diệm nhận lãnh những câu hỏi của mọi giới về chánh sách gia đình trị của ông. Tổng thống Diệm phủ nhận điều nầy, và những câu hỏi liên quan đến bà Nhu kinh tài về gỗ, nhà máy giấy, cao ốc.. làm cho Tổng thống Diệm suy nghĩ cực nhọc.

Khi trở về dinh Gia Long Tổng thống Diệm suy tư, nếu không muốn nói là buồn khổ. Trong khi có báo cáo cho rằng khi Tổng thống vận động tuyển cử ở trên đài phát thanh thì một vài khu vực trong đô thành bị cắt hơi điện. Tổng thống Diệm không bực tức. Mà chỉ nói : “Mấy thằng Tây nhà đèn rứa đó”. Tôi nghĩ rằng Tổng thống phớt tỉnh ngoại cảnh, vì ông tin tưởng quần chúng ủng hộ và ngưỡng mộ Tổng thống qua lá phiếu tín nhiệm.

Dư luận đồn đãi xấu xa về bà Nhu, Tổng thống Diệm đều được nghe. Thật sự Tổng thống Diệm rất khó khăn để diễn tả ý kiến mình cho ông Nhu. Vì ông Nhu là người tạo nên cái sườn chế độ, còn Tổng thống Diệm là một người thợ mã phết hồ, dán giấy bên ngoài. Tuy thế, mọi quyết định Tổng thống Diệm là người điều hành định đoạt.

Dù có, dù không, những dư luận không tốt đẹp về bà Nhu làm suy yếu tiềm lực của Tổng thống Diệm. Vì thế Tổng thống ước mong ông Nhu khuyên bảo vợ đừng tuyên bố, càng ít xuất hiện càng tốt.

Nói đến bà Nhu, không thể quên được Phong trào Liên đới Phụ nữ mà bà ta là người sáng lập. Phong trào nầy qui tụ các bà phu nhân Bộ trưởng, Tướng tá… Chi bộ thiết lập trên các tỉnh toàn quốc.

Ở Trung ương bà Nhu Chủ tịch lãnh đạo với bà Khánh Trang làm Bí thư, bà Trương Vĩnh Lễ là Phó Chủ tịch. Về sau bà Khánh Trang trở thành dân biểu tỉnh Chương Thiện.

Phong trào Liên đới Phụ nữ hình thức rất đẹp, rất đoàn kết, nhưng bên trong bệ rạc vô cùng. Các bà, các cô hoạt động để lấy điểm, tâng bốc bà cố vấn lên tận mây xanh.

Cũng như Tổng thống Diệm, ông Cẩn, luôn luôn có những bọn khúm núm mất tác phong chầu rìa bên cạnh, thì chung quanh bà Nhu cũng thế.

Từ một phụ nữ tầm thường bọn “hót” trong trẻo đã làm cho bà Nhu nghĩ mình là rốn của vũ trụ.

Lịch sử thế giới, lịch sử nước nhà qua các triều đều có hạng người nầy. Một lớp người “gãy lưng” gọi dạ bảo vâng.

Trong các phu nhân sát cạnh bà Nhu nhất là bà Trương Vĩnh Lễ, Trương Công Cừu, Huỳnh Ngọc Nữ, Huỳnh Ngọc Anh, Khánh Trang, Nguyễn thị Xuân Lan, theo vài người trong dinh nói lại thì các bà nầy vào đến phòng trang điểm của bà Nhu để chuyện trò.

Những mẩu chuyện trao đổi không ngoài những danh từ tâng bốc bà Cố vấn. Nào cái áo của bà Cố vấn rất đẹp, màu sắc hợp với khuôn mặt. Các bà nầy một tí là “em”, hai tí là dạ thưa “em” đây bà Cố vấn! Mục đích của các bà phần lớn là mong bà Cố vấn để ý tới để len chân vào quốc hội với dấu hiệu “Cây đèn dầu”.

Thật thế, một thời gian sau bà Huỳnh Ngọc Nữ, Huỳnh Ngọc Anh, Khánh Trang, Nguyễn thị Xuân Lan, đều là nữ dân biểu của Phong trào Liên đới Phụ nữ.

Những con sâu làm rầu nồi canh ấy đã làm cho bà Trần Thiện Khiêm, Ngô Bá Thành, nữ bác sĩ V.T.T. khó chịu. Trong mấy bà nầy đáng nói nhiều về một bà.

Bà này tài sức chẳng thua gì bà Nhu mà có thể bà còn giỏi hơn nữa là đằng khác. Bà là phu nhân của một vị Bác sĩ danh tiếng làm việc tại Phủ Tổng thống. Danh bà cũng nổi như cồn. Bà là người bất đồng ý kiến và dám phản đối bà Nhu trong nhiều buổi họp của Phong trào Liên đới. Bà không quyết liệt phản đối, nhưng nhiều lần chứng tỏ bà ta là một người phụng sự xã hội theo lẽ phải.

Bà hoạt động xã hội rất hăng. Những việc làm của bà đều thành quả tốt đẹp. Vì thế bà Nhu nể nang nhưng trong thâm tâm không mấy bằng lòng. Đó là bà Trần Kim Tuyến.

Riêng bà Nguyễn Văn Thơ nhũ danh Phan Nguyệt Minh là một trường hợp hơi lạ. Ban đầu bà Nguyễn Văn Thơ đi con đường “hót” rất ly kỳ với bà cố vấn, nhưng về sau không biết có chuyện gì xẩy ra, bà Nguyễn Văn Thơ chống bà Nhu. Và bà Nhu ghét cay ghét đắng bà Nguyễn Văn Thơ. Từ đó người ta ít thấy bà Nguyễn Văn Thơ vào hầu bà Cố vấn nữa.

Các bà gia nhập phong trào LĐPN là một lối “trang sức” cho bà Nhu, cho bà Cố vấn biết mặt. Vì thế bên trong phong trào nầy chia rẽ trầm trọng, bao gồm nhiều ý kiến hỗn độn.

Các bà dốt đặc cán mai thì giở trò nịnh bợ, các bà có bằng cấp thì cũng nịnh nhưng theo một cách khác. Nên cái phong trào nầy là để các bà học tập “Mode” bà Nhu.

Khi cái áo dài cổ tròn của bà Cố vấn “lancer”, rồi chiếc kiềng đeo cổ, thời trang mỹ tục nước ta được bà Cố vấn “sao lại bổn cũ” các bà trong phong trào lũ lượt kéo nhau sắm sửa giống hệt. Các thợ kim hoàn tha hồ hốt bạc.

Bà Nhu là người “chịu khó” bày trò lạ trong vấn đề ăn mặc. Có một dạo bà “cách mạnh” chiếc quần phụ nữ Việt Nam . Bà không dùng vải màu trắng hay màu đen thường lệ mà là màu Chocolat. Lạ mắt lắm, với chiếc quần đó kéo theo với đôi giày , găng tay, bóp đầm đều cùng mầu. Các bà trong Phong trào Liên đới Phụ nữ khen bà Cố vấn đến sôi bọt mép. Và có lẽ cái “mode” nầy là sáng kiến cuối cùng của bà Nhu và cũng là giai đoạn chấm dứt vai trò Đệ nhất Phu nhân khi phong trào Phật giáo manh nha chống chính phủ.

Phong trào Liên đới do bà Nhu sáng lập là một tập đoàn ganh tị lẫn nhau, tập trung nhiều ý tưởng hỗn tạp. Chẳng đi đến kết quả mong muốn về xã hội, thăng tiến phụ nữ mà chỉ là món quà làm dáng cho bà Nhu. Thật đúng nghĩa của một tổ chức đàn bà.

Ngoài ra tôi nhận định rằng các bà tụ tập ở Phong trào Liên đới Phụ nữ do những nguyên nhân sau:

– Ra mắt bà Cố vấn.

– Hỗ trợ cho chồng thăng quan tiến chức.

– Chứng tỏ vai trò quan trọng người phụ nữ trong công tác xã hội…

Ngoài các phu nhân kể trên, không thể quên một số “ngài” dân biểu quốc hội…

Bà Nhu là một đơn vị nhỏ bé của phụ nữ Việt Nam. Bà thắng thế hơn các phụ nữ khác vì là em dâu Tổng thống, vợ của ông Cố vấn Tổng thống, bọn tôm tép trí thức khoa bảng, những bà nội trợ dựa quyền tước của chồng đã làm cho bà Nhu thêm vây thêm cánh, để khuấy động một phần nào trên đất nước nầy.

Bà Nhu kiêu căng tự hào thông minh, tinh khôn. Điều đó dễ hiểu ở một người đàn bà có địa vị cao sang. Vai trò Đệ nhất Phu nhân, Chủ tịch sáng lập PTLĐPN, dân biểu, tạo nên một phụ nữ hống hách đã làm sai lệch cán cân dư luận bên ngoài đối với bà Nhu.

Một sự sai lầm lớn lao là dư luận đã quan trọng hóa bà Nhu. Báo chí ngoại quốc săn đuổi, trích đăng những lời tuyên bố của bà ta: Một người đàn bà từ ở chỗ bóng mờ đã được phóng lớn dưới kính hiển vi quần chúng.

Tôi xác nhận, bà Nhu có lúc đáng ghét, phải nhanh tay loại trừ ra ngoài chế độ Ngô Đình Diệm. Cái đáng ghét nầy là vòng lẩn quẩn trong quyền uy và danh lợi. Bà ta đã sống trên dư luận, giầy xéo dư luận, quả là người đàn bà “sans gêne” rồi gì nữa.

Đối với gia nhân phục dịch với gia đình, bà Nhu tỏ thái độ mến thương. Nếu không muốn nói là một cử chỉ bình dân, đại chúng. Hằng tháng những người bồi, người bếp lo tròn công việc tươm tất, bà Nhu thưởng thêm tiền bằng cách bỏ vào một chiếc phong bì dán kín rất lịch sự.

Đối với chồng con, bà Nhu hết lòng săn sóc. Có một dạo ông Nhu bị bác sĩ cấm hút thuốc lá nhiều. Món thuốc lá của ông ta mang nhãn hiệu Job đỏ.

Ông Nhu là con người suy nghĩ nên ông hút thuốc lá liên miên, có thể bốn hoặc năm gói một ngày. Theo lời bác sĩ, bà Nhu đã chia phần thuốc cho ông Nhu. Mỗi lần muốn hút ông ta bấm chuông. Viên hầu cận được bà Nhu căn dặn chỉ đem vào một điếu mà thôi. Vì thế số thuốc lá ông Nhu hút giảm xuống rất nhiều. Tuy nhiên có những lúc suy nghĩ thái quá hoặc quá thèm, ông Nhu vội vàng kiếm cớ sang phòng khách với Tổng thống Diệm để tha hồ được hút thuốc lá cho phỉ sức. Trong một chốc ông Nhu đốt từ điếu này sang điếu khác. Khi thoả mãn rồi, ông ta quay về phòng làm việc. Và không dám mang bao thuốc còn lại đi theo.

Ông Nhu nể vợ, vì vợ tận tình săn sóc, một người đàn bà như thế làm sao không mê say được.

Theo đại úy Lê Công Hoàn (bạn thân của tôi) kể lại vai trò của bà Nhu biến cố 11-11-1960. Bà Nhu đã quyết liệt định đoạt cứng rắn cứu vãn tình thế nguy ngập.

Ngày biến cố này xẩy ra lúc ấy tôi đang ở Hoa Kỳ và chưa có dính dáng đến Tổng thống Diệm, dinh Độc Lập, dinh Gia Long.

Biến cố này đã chứng mình bà Nhu là một người đàn bà dám ăn, dám nói, dám làm để mang lấy hậu quả tai hại hoặc thành công thắng lợi.

Khi Tổng thống Diệm tuyên bố từ chức giao quyền lại cho phe phái quân nhân đảo chánh, tình hình trong dinh Độc Lập bệ rạc, sửa soạn rẽ sang con đường mới.

Tổng thống Diệm ngồi thừ trên ghế xa-lông, ông Ngô Đình Nhu vầng trán nhăn lại. Đại tá Nguyễn Khánh đưa ra kế hoạch chống đảo chánh và đợi lệnh. Bà Nhu ngồi cạnh ông Nhu vẻ mặt đanh thép. Tổng thống Diệm nhìn thẳng về phía ông Nhu hỏi:

– Chú định thế nào ?

Ông Nhu đáp :

– Anh làm Tổng thống thì anh định đoạt chứ tôi đâu có làm Tổng thống.

Tổng thống Diệm yên lặng, ông Nhu đăm chiêu thêm. Thế là chẳng có ý kiến định đoạt nào cả. Một khắc thời gian trôi qua cũng đủ làm thay đổi, suy sụp chính thể.

Bà Nhu giận dữ đứng đậy gỡ khúc rối trên bước đường chính trị của Tổng thống Diệm và ông Ngô Đình Nhu, bằng thái độ hùng hổ :

– Tại sao chúng ta lại thất bại một cách dễ dàng như thế ?

Thái độ bà Nhu như gáo nước lạnh thức tỉnh Tổng thống Diệm, ông Nhu và Đại tá Nguyễn Khánh. Ba đôi mắt chính trị, lãnh tụ và quân sự đổ dồn vào bà Nhu.

Bà Nhu lạnh lùng hướng về phía ông Nhu hùng hổ nói :

– Anh nói vậy sao được, phải giúp Tổng thống !

Quay qua Tổng thống Diệm, bà Nhu nói :

– Tổng thống cương quyết dẹp đảo chánh hay hàng ? Bây giờ chúng ta phải làm như thế này… Như thế này..

Trong lúc đó Đại tá Khánh tròn cặp mắt ốc nhồi nhận lệnh. Bà Nhu nói thật nhiều, thật dữ… Kết quả cuộc đảo chánh ngày 11-11-1960 thất bại.

Hành động của bà Nhu thúc đẩy Tổng thống Diệm trở bại thành thắng và có hai khía cạnh đáng lưu ý :

– Quyết định theo lối chỉ huy quân sự.

– Quyết định của một tên liều “được làm vua thua làm giặc.”

Nghe Hoàn nói như thế, tôi có ý nghĩ tiếc rẻ sự vắng mặt bà Nhu trong ngày cách mạng 1-11-1963.

Thiển ý của tôi nhận định chung rất hợp với Lê Công Hoàn.

Lúc cách mạng bùng nổ 1-11-63 ông Nhu và Tổng thống Diệm cứ chần chờ không có lập trường dứt khoát. Nhưng đó không phải là yếu điểm. Ông Nhu quá cằn cỗi về phương diện chính trị. Tổng thống Diệm tin tưởng quần chúng, tướng lãnh và không muốn đổ máu, chia rẽ để Cộng Sản trục lợi.

Một chính trị gia cao tay như ông Nhu không có quyết định là phải. Ông phải đợi đối phương sơ hở hầu mong trở lại ván bài “điếm” ngày 11-11-1960.

Như tôi đã nhận định trên, chỉ có những tay chính trị lơ mơ, hoặc một nhân vật quân sự, hoặc một tên liều mới quyết định trong tình thế nguy nan ngày 1-11-1963.

Trở lại vấn đề Tổng thống Diệm và bà Ngô Đình Nhu, tôi xác nhận rằng bà Nhu rất sợ, nể nang ông Diệm. Dư luận bên ngoài đồn đãi Tổng thống với bà Nhu có tư tình là một điều nhục mạ một vị Tổng thống đặt quyền lợi quốc gia lên trên hết.

Bà Nhu lăng loàn là dư luận “những huyền thoại” mơ hồ . Có lẽ vì ganh tị, ghét bỏ bà Nhu quá thao túng về kinh tài.

Tôi còn nhớ một buổi chiều khi trời nóng bức, bà Nhu mặc quần Blue Jean, chiếc áo Pull. Bà ta sửa soạn đi Đàlạt. Trước khi đi khi đi bà Nhu qua phòng khách tìm găp Tổng thống Diệm nhưng không gặp.

Bà Nhu qua đến phòng trực hỏi tôi. Tôi thưa rằng, Tổng thống ở phòng riêng. Bà Nhu hỏi tôi, Tổng thống rảnh rỗi không? Tôi đáp, có lẽ rảnh, bà Cố vấn có thể vào được. Tôi theo chân bà Nhu mở cửa phòng Tổng thống Diệm cho bà ấy. Tôi vừa đóng cửa lại thì bên trong có tiếng quát tháo ầm ĩ.

Bà Nhu vội vàng mở cửa bước ra bắt gặp tôi, bà ấy bẽn lẻn, mặt tái xanh trở thành đỏ gay. Bà đi thật vội vàng, khuất sau dãy hành lang.

Sau đó Tổng thống Diệm bước ra khỏi phòng, tôi vội chạy tới. Gương mặt Tổng thống còn giận, tôi hơi lo lắng. Tổng thống la rầy tôi:

– Bữa ni bất kỳ ai, anh cũng phải trình trước nghe không?

Tôi chẳng biết làm gì hơn là yên lặng. Một phía Tổng thống, một phía bà Nhu, tùy viên chịu trận.

Tuy nhiên, tôi không lấy đó làm buồn. Ai muốn gặp Tổng thống mà không trình trước ư? Việc làm thường tình, quen thuộc hằng ngày là trình Tổng thống khi có ai muốn gặp cụ.

Những câu gắt gỏng của Tổng thống nhằm vào bà Nhu, đệ nhất phu nhân đã làm phiền Tổng thống.

Trong lãnh vực sĩ quan, tôi nói lại những chi tiết nhỏ, những mẩu chuyện vặt để chứng minh cho Tổng thống, một lãnh tụ đức độ bị chết một cách oan uổng. Cái chết đó là một vụ án lịch sử đang còn trong bóng tối.

Những chi tiết bé nhỏ này đánh tan sự ngờ vực “dan díu” giữ Tổng thống Diệm và bà Nhu mà dư luận đồn đãi.

Sự đồn đãi nầy đôi lúc cũng có nguyên nhân (có khói mới có lửa). Ví như khi dinh Gia Long thất thủ, Thủy quân Lục chiến do Nguyễn Bá Liên, Tư lệnh phó TQLC (tôi sẽ nói về người anh hùng cách mạng nầy) chỉ huy, nhặt được vài ba hình ảnh đàn bà ngoại quốc trần truồng (đại để như hình Play Boy). Thế là họ bắn tung tiếng đồn là Tổng thống Diệm chuyên môn mê say những hình ấy. Thật ra hình ảnh đó là của mấy “ông” tùy viên chúng tôi.

Tôi chứng minh cho oan hồn người quá vãng, một con người đạo đức gương mẫu.

Bốn sĩ quan tùy viên luôn luôn sát nách Tổng thống. Khi ông ra ngoài phòng thì không một hành động nào sĩ quan tùy viên lại không tường tận chi tiết.

Miệng đời oan nghiệt phao vu sự “đi lại” giữ Tổng thống Diệm và bà Ngô Đình Nhu là một điều nhục mạ một dòng họ, miệt thị một cá nhân, hạ uy tín một chế độ đã ngự trị khá huy hoàng kể từ thời Pháp thuộc cho đến nay.

Nếu nói đến số mạng, những nguyên nhân ấy là khởi đầu mạt vận của một dòng họ, một chế độ trên con đường xuống đốc. Tổng thống Diệm và số phận ông Ngô Đình Nhu đã được thiên mệnh an bài ở khúc quanh lịch sử đầy sóng gió 1-11-63.

Một bà Ngô Đình Nhu, một ông Ngô Đình Cẩn và một Đức cha Ngô Đình Thục đạo giáo tinh thần bị đóng khung giữa bốn bức tường dư luận đốn mạt. Cả ba người không mảy may ngột ngạt mà còn dày xéo dư luận đó.

Đứng trước lịch sử, cả ba người nầy là kẻ bên lề. Duy chỉ có Tổng thống Diệm, con người vị tha, kính trên nhường dưới phải gánh nặng trên đôi vai.

Trong một nước chiến tranh, đàng ngoài CS ngự trị, đàng trong an ninh manh nha rối ren, Đảng Cần Lao của ông Nhu thao túng, bè phái, tranh chấp quyền hành mỗi ngày lan rộng. Tổng thống Diệm trở thành hoài nghi tất cả. Để củng cố thế lực chỉ có người thân bên cạnh. Người thân đó là ai ? Đó là tình máu mủ ruột thịt, dám làm và dám sống, dám chết với Tổng thống Diệm. Những người đó là ông Ngô Đình Nhu, bà Ngô Đình Nhu, ông Ngô Đình Cẩn, Đức cha Ngô Đình Thục.

Năm 1959 giai đoạn huy hoàng nhất của chế độ Ngô Đình Diệm, dư luận xấu xa đàm tiếu về bà Nhu mãnh liệt lắm. Tuy nhiên, hưng thịnh của một quốc gia, uy tín của Tổng thống Diệm trùng trùng điệp điệp, nên những tiếng đồn đãi ấy chỉ là tiếng vọng sa mạc cô đơn.

Tôi tin tưởng rằng Tổng thống Diệm đều nghe cả. Song Tổng thống tin tưởng ở quần chúng đã tín nhiệm ông là vị Tổng thống VNCH đầu tiên trong lịch sử đất nước nầy. Tôi nghĩ rằng Tổng thống Diệm không quan tâm đến những lời “bịa đặt” vì Tổng thống Diệm quan niệm nguyên thủ một quốc gia không nên suy tư về các chuyện vặt. Những chuyện đó do Cộng sản, bọn chầu rìa, bọn xôi thịt tung ra. Tổng thống chỉ việc tìm con đường thẳng mà đi thì dư luận đó tiêu tan.

Làm chính trị quên việc nhỏ, quan tâm việc trọng đại cũng là một sơ xuất đáng nói. Tổng thống Diệm mắc phải mà không chế ngự kịp thời.

Từ cuộc đảo chánh 11-11-1960 đến ngày tái ứng cử ra mắt đồng bào ở Tòa Đô Chánh, Tổng thống Diệm phải trả lời nhiều câu hỏi “gia đình trị” , kinh tài của bà Nhu, ông Cẩn. Tổng thống Diệm bác bỏ đơn sơ và cho đó không đúng sự thật. Sau khi quay về dinh Gia Long Tổng thống Diệm an tâm vì mình đã nói lên nỗi lòng chân thật và đánh đổ được dư luận. Nhưng Tổng thổng Diệm có ngờ đâu những câu trả lời “quá tỉnh” của ông đã đào sâu thêm mối nghi ngờ.

Giai đoạn 1960 con bệnh phao vu đến mức khá trầm trọng. Ngày 11-11-60 vang dậy tiếng súng.

Đài phát thanh Sài-gòn tố cáo gia đình trị nặng nề thêm. Tiếp theo đó biến cố 27-2-62 dinh Độc Lập bị ném bom. Con đường dư luận xấu xa mà Tổng thống Diệm không quan tâm khởi sự lồi lõm, đe dọa, bóp méo sự thật.

Những ai quan tâm đến ngày bầu cử Tổng thống giữa ba liên danh Ngô Đình Diệm, Hồ Nhật Tân, Nguyễn Đình Quát. Cuộc vận động lớn nhất của ba liên danh tại Đô thành Sài-gòn, Chợ Lớn là địa điểm Tòa Đô Chánh.

Hai liên danh Hồ Nhật Tân, Nguyễn Đình Quát nói chuyện với cử tri trước mặt Tòa Đô Chánh. Liên danh Ngô Đình Diệm, đương kim Tổng thống, vì lý do an ninh được ra mắt cử tri tại phòng khánh tiết Tòa Đô Chánh.

Những câu hỏi về gia đình trị, tôi còn nhớ Tổng thống Diệm trả lời hết sức thong dong, lấy tiêu chuẩn bản thân làm căn bản. Tổng thống Diệm xác nhận với đồng bào, ông Ngô Đình Nhu là người có tài chính trị. Tổng thống dùng ông Ngô Đình Nhu không phải vì hai chữ “Ngô Đình” không phải liên hệ máu mủ ruột thịt. Nếu ông Nhu bất tài Tổng thống chắc chắn không dùng đến.

Cử tri cho rằng ông Ngô Đình Luyện là một vị đại sứ “nhảy dù” (tiếng cười vang đậy). Tổng thống Diệm cho biết ông Ngô Đình Luyện là người có bằng cấp, từng phục vụ khá dài trong ngành ngoại giao. Chẳng qua ông Ngô Đình Luyện là em của Tổng thống nên có sự dèm pha. Nếu ông Ngô Đình Luyện không phải dòng họ “Ngô Đình” thì không có trường hợp đặt thành vấn đề. Tổng thống Diệm còn lấy ví dụ chính trường Ấn Độ mà dòng họ ông Nehru nắm được nhiều quyền hành. Như vậy đó có phải là gia đình trị chăng. Tổng thống Diệm kết luận, bất cứ ai, bất cứ dòng họ nào làm được việc, Tổng thống đều cần đến không phải duy nhất “Ngô Đình”.

Như đã nói ở trên, khi về dinh Gia Long, Tổng thống Diệm hả dạ đã bày tò vói cử tri những bực dọc, ấm ức trong lòng từ bấy lâu nay gói chặt trong lòng.

Trái lại riêng tôi rất đau lòng. Hậu trường chính trị trơ trẽn, bịp bợm, lừa gạt một vị Tổng thống thiết tha với sự thật đích xác.

Niềm uất ức được trải bày với công chúng Tổng thống Diệm thật sự sung sướng được mọi người thông cảm và tín nhiệm. Nhưng bọn bợ đỡ, nịnh hót đã dàn cảnh một tấn tuồng vĩ đại. Bọn bầy tôi sợ Tổng thống Diệm ra đi chúng nó sẽ là những “con thuyền không bến”. Lòng ích kỷ, đặt quyền lợi cá nhân trên quyền lợi quốc gia. Bọn đó lừa bịp cả quốc gia đang đứng trước hiểm hoạ Cộng Sản, chia rẽ, giành giật quyền cao chức trọng.

Những câu hỏi đặt ra cho Tổng thống Diệm trả lời được sửa soạn trước. Những chiếc ghế ngồi trong phòng khánh tiết đã được chỉ định từ ngày hôm trước. Đám cò mồi này vô tình làm cho cuộc bầu cử trở thành gian lận không chính đáng. Và hạ thấp giá trị Tổng thống Diệm.

Tôi tin chắc rằng, một ngàn phần ngàn Tổng thống Diệm không hay biết điều đó. Tổng thống sung sướng thật sự sau cuộc nói chuyện với các đồng bào cử tri. Vì ông tin tưởng đó là những cử tri đứng đắn trong một nước dân chủ đã chất vấn Tổng thống.

Tuy nhiên trong cuộc bầu cử nầy tôi không nghĩ rằng chủ đích của Tổng thống Diệm vận động cử tri. Tổng thống chỉ muốn trang trải món nợ dư luận bất đắc dĩ. Đứng trên phương diện tiên đoán Tổng thống Diệm không cần vận động cũng thắng trước hai liên danh Hồ Nhựt Tân và Nguyễn Đình Quát quá yếu kém mơ hồ, phiêu lưu chính trị.

Mặc dầu thế trong cuộc bầu cử nầy Tổng thống Diệm đã mất một số phiếu đáng kể không tuyệt đích như Trưng cầu Dân ý giữa ông và vua Bảo Đại.

Thiết nghĩ rằng trong giai đoạn nầy nếu có một liên danh mà dĩ vãng chói sáng, hiện tại trong sạch, Tổng thống Diệm có thể thất cử trở về vui thú điền viên ở hòn cù lao Cồn Hến (Huế) như Tổng thống đã đự định khi tuổi tác xế chiều.

Liên danh của cụ Hồ Nhựt Tân, Nguyễn Thế Truyền đáng được chú ý. Song quá khứ tiêu cực, xa xôi với quần chúng trong đời sống kỹ nghệ, máy móc thực tế, vì thế bị lu mờ trước liên danh Ngô Đình Diệm với một quá khứ rất gần, mới mẻ.

Dù lòng dân muốn thay đổi nhưng đứng trước ba liên danh đó đành ép lòng bỏ phiếu cho Tổng thống Diệm. Và lần tái cử nầy đưa đẩy đến cuộc cách mạng 1-11-63 kết liểu oan uổng một đời người để cho nhiệm kỳ Tổng thống dang dở nửa chừng.

Cuộc đời bà Ngô Đình Nhu bỗng nhiên nổi tiếng nối liền với Tổng thống Ngô Đình Diệm. Nguyên nhân đó là dư luận, huyền thoại hóa bằng cách truyền khẩu hạ bệ, nhưng lại vô tình làm cho người đàn bà trở thành nhân vật lịch sử.

Ngôi Đệ nhất Phu nhân của bà Nhu là do cửa miệng thế gian gán cho. Tổng thống Ngô Đình Diệm chẳng phong cho bà ấy trong 9 năm tại chức. Quan niệm của Tổng thống Diệm cho rằng bà Nhu là một bình hoa đẹp, đón chào giới phụ nữ trong và những mệnh phụ phu nhân ngoại quốc có dịp ghé qua Sàigòn. Tổng thống Diệm không vợ con. Bà Nhu là một người cần thiết cho ông về khía cạnh giao tế đó.

Chẳng qua bà Nhu là vợ ông Ngô Đình Nhu, em dâu Tổng thống Diệm nên bà ta trở nên quan trọng trước mũi dùi dư luận.

Đệ nhất Phu nhân là một danh từ nghi lễ, làm cảnh trong buổi tiệc trà, dạ hội cho một Tổng thống mà thôi. Mặc dầu thế, dân chúng không muốn bà Nhu có được cái chức vinh dự ấy. Vì bà ta không phải là vợ của một Tổng thống mà là em dâu, con dâu trong dòng họ Ngô Đình.

Quần chúng gán ngôi Đệ nhất phu nhân và phủ nhận ngôi Đệ nhất Phu nhân của bà, đó là điều mâu thuẫn nguyên cớ để xa lánh một chế độ.

Với một người cốt cách, trọng lễ nghĩa cùng nghi thức đạo Thánh hiền thì sự hiện diện của bà Ngô Đình Nhu không phải là thừa, để Tổng thống Diệm thấu triệt giới phụ nữ trong và ngoài nước, gây tình ủng hộ giữa dinh Độc Lập, dinh Gia Long và quần chúng bên ngoài.

Tôi đan cử một việc sau:

Thời gian hết nhiệm kỳ Tổng thống đảng Cộng Hoà Hoa Kỳ. Đảng này đã ủng hộ Tổng thống Diệm từ ngày ông trở về nước (1954) đảm nhận chức Thủ tướng.

Tổng thống Eisenhower về hưu, đảng Cộng Hoà đưa phó Tổng thống Richard Nixon tranh cử với Thượng nghị sĩ đảng Dân Chủ John F. Kennedy vào chức vụ Tổng thống Hoà Kỳ.

Kết quả John F. Kennedy thắng cử. Đảng Dân chủ lên cầm quyền ở Hoa Kỳ. Trong khi đó tình hình chính trị ở Sàigòn có vẻ lo âu về chính sách mới của đảng nầy.

Mấy tháng kế tiếp sau khi John F. Kennedy tuyên thệ nhậm chức Tổng thống Hoa Kỳ, chính sách cam kết giữa Hoa Kỳ và Việt Nam không mấy thay đổi. Nhưng Tổng thống Diệm không tỏ vẻ lạc quan như thời kỳ Tổng thống Eisenhower tại chức. Trong lúc đó Sàigòn sửa soạn kín đáo đón chào bà thân mẫu của Tổng thống Kennedy đến đây (không nhớ ngày).

Dịp nầy là dịp tốt chế độ Ngô Đình Diệm gây uy tín và gây cảm tình với đảng cầm quyền Dân Chủ đang cầm quyền tại Hoa kỳ.

Bà Ngô Đình Nhu tiếp thân mẫu của Tổng thống Kennedy và hướng dẫn thăm viếng một vài nơi phụ nữ cùng các cô nhi viện.

Bà Nhu quyết trình bày tiến bộ về phụ nữ cùng sự trưởng thành của quân dân V.N hầu gây lòng tin tưởng khi thân mẫu Tổng thống Hoa Kỳ Kennedy trở về nước.

Bà Nhu cũng không quên chứng tỏ lòng dân ngưỡng mộ Tổng thống Diệm, có thể nói rằng, Bà Nhu đã đưa lưỡi “Tô Tần” dựng lên thanh thế hiện tại của Tổng thống Ngô Đình Diệm.

Riêng Tổng thống Diệm tiếp bà Kennedy trong không khí thường tình của một phụ nữ tiếng tăm ghé qua Sàigòn. Cố nhiên đó là tình trạng xã giao của một quốc trưởng đối với nhân vật tạm gọi là “ngoại giao đoàn”.

Những lúc như thế nầy mới thấy bà Nhu là người phụ nữ cần thiết bên cạnh của một Tổng thống không có vợ. Nối nhịp cầu ngoại giao thân thiết giữa hai quốc gia đôi khi cũng cần một phự nữ có miệng mồm thông minh như bà Nhu. Cùng một giới mệnh phụ với nhau, từ xã giao đến thân mật không xa lắm. Bà Nhu có thể mua được cảm tình bà Kennedy dễ đàng hơn là ông Ngô Đình Diệm, một Tổng thống đương nhiệm với nhiều nghi lễ phiền toái.

Phải thú nhận rằng từ bà Suzane Labin (nữ ký giả chống Cộng người Pháp), bà Hoàng hậu Thái Lan và những năm cuối cùng chế độ Ngô Đình Diệm tiếp đón bà thân mẫu Tổng thống Kennedy nếu không có bà Nhu, Tổng thống Diệm sẽ tiếp đón không lấy gì làm thân mật. Và nếu không có sự hiện diện của bà Nhu trên cõi đời này cố nhiên sẽ có một mệnh phụ nào đó đại diện làm công việc này. Nhưng chắc gì tận tụy, tận tình như bà Nhu chăng?

Những ai đã từng sống trong dinh Gia Long và dinh Độc Lập, đều đồng quan điểm với tôi là cuộc đời Tổng thống Diệm và bà Nhu khoảng cách lắm cùng cả ông Nhu nữa. Sự cách biệt từ đời sống vật chất cho đến tinh thần mỗi người một phương.

Tuy nhiên hết thảy đều sinh ra trong nho giáo, câu nhật tụng “giấy rách phải giữ lấy lề”, đã đóng khung, gò bó tình anh em ruột cật trong bốn bức tường lễ giáo.

Nhờ tinh thần gia tộc cực mạnh, một dĩ vãng huy hoàng của dòng họ, anh em Tổng thống Diệm đoàn kết trên phương diện chính trị hầu bảo tồn “cái gương” mà các ông Ngô Đình Khả, Ngô Đình Khôi để lại.

Trong những năm cầm quyền, “chú Nhu” muôn đời lầm lì gương mặt. Tổng thống Diệm trải bày tư tưởng chống Cộng, thanh liêm, bài phong, đả thực. Những bước chân khai phá này, bà Nhu là bụi gai khó gỡ nhất trên quãng đường. Công lao của bà Nhu đối với chiếc ghế Tổng thống Diệm cũng nhiều không ít. Và thiên mệnh của Tổng thống Diệm phát khởi ở bà Nhu một phần đưa đến mạt vậy, tàn phá một dòng họ vơi đi một nửa.

Giờ đây Tổng thống Diệm (Tổng Thống của tôi) nằm xuống rồi. Tôi không biết ngôi mộ của ông sẽ được xây cất như thế nào? Và chôn cất ra làm sao? Ông bà Trần Trung Dugn có cử hành đơn giản một nghi lễ tôn giáo không? (Tổng thống vẫn trọng nghi lễ). Tôi sẽ tìm đến ông bà Trần Trung Dung một ngày gần đây để hỏi về ngôi mộ của Tổng thống mà tôi nghe đồn đãi chôn ở Tổng Tham Mưu với những khuôn đúc bê-tông đóng chặt không để lại dấu tích.

Chết đã oan uổng, chôn một cách tàn nhẫn như thế một đời người – một đời Tổng thống – đau thương biết dường nào?

Tôi biết rằng một mình tôi không thể nào nói đầy đủ về Tổng thống Diệm, và cũng không đủ nhiều bằng cớ nêu ra đời sống trong sạch của ông đối với tiền bạc và nhất là dư luận về bà Nhu. Nhưng dù sao có cũng còn hơn không, tôi viết, tôi nói với ánh đèn, với không gian hồn thiêng của Tổng thống vui trong mây gió và biết rằng Tổng thống về dưới suối vàng tôi cũng một mực thờ phụng trong tâm hồn.

–> Chương 8

This entry was posted in 1.Hồi-ký - Bút-ký, 2.Một thời để nhớ, Nền Đệ I Cộng Hoà, Nhật Ký Đỗ Thọ and tagged , , , , . Bookmark the permalink.

2 Responses to NHẬT KÝ ĐỖ THỌ (cập nhật 21/12/2021)

  1. Chi Tran says:

    Tác giả viết là: “Ám ảnh trong tâm trí những điều không may đó từ lúc tôi lên xe GMC đến khi vào đến TTM, tuy nhiên đối với HĐTL tôi nghĩ rằng Tổng thống Ngô Đình Diệm sẽ an toàn. Dù Tướng lãnh lật đổ Tổng thống để xóa tan một chế độ nhưng các vị này phần nhiều đều chịu ơn Tổng thống. Và đã từng được Tổng thống coi như “con cái trong nhà” thì không có lý gì để “đặt tờ khai tử” vào sổ bộ chấm dứt cưộc đời ông.”.

    Tác giả đi theo đoàn xe mà không nghe những tiếng súng đã bắn Tổng Thống hay sao. Còn thêm một chi tiếc nửa là đoàn xe đậu lại tại nha cảnh sát quốc gia ở đường Trần Hưng Đạo mà tác giả không biết hay sao. Một nửa sự thật không phải là sự thật. Tại sao phải che dấu một chi tiếc nhiều người muốn biết là ai đã giết tổng thống và giết lúc nào. Tại sao tổng thống bị còng tay và còng lúc nào?

    Like

  2. Chi Tran says:

    Theo tác giả: “Tổng thống Diệm ra lệnh cho tôi lấy điện thoại nhà xứ gọi về Tổng Tham Mưu và cố gắng gặp cho được tướng Trần Thiện Khiêm.

    Tôi cầm điện thoại gọi ngay về Tổng Tham Mưu. Bên kia đầu đây xưng danh đại tá Đỗ Mậu. Tôi nói ngay “Thọ đây, thưa chú “. Đại tá Đỗ Mậu hỏi “Chú mày ở đâu đó, ông Cụ đi đâu rồi “. Tôi đáp lại : “Tổng thống muốn nói chuyện với Tướng lãnh” Đại tá Đỗ Mậu trả lời ” Các Tướng chưa ai đến, chỉ có tướng Khiêm thường trực ở đây, chú mày muốn nói gì thì nói “.

    Tôi đợi trong nháy mắt thì nghe tiếng của tướng Trần Thiện Khiêm.. Tôi trình bày ngay là tôi được lệnh Tổng thống liên lạc với HĐTL và hiện Tổng thống đang ở tại nhà thờ Cha Tam Chợ lớn. Hội đồng Tướng lãnh cử đại diện đem xe rước Tổng thống về Tổng Tham Mưu.

    Tướng Trần Thiện Khiêm đáp:

    – Được rồi “qua” sẽ trình lên Trung tướng Chủ tịch. Nói với Tổng thống yên tâm sẽ có Tướng lãnh xuống.”

    Theo hồi ký của Đại Tá Phạm bá Hoa “Khoảng 5 giờ sáng ngày 02/11/1963, điện thoại reo trong khi tôi đang bận cuộc đàm thoại khác nên Thiếu Tướng Khiêm nhấc ống nói sau mấy lượt chuông reo, và qua cuộc nói chuyện ngắn của Thiếu Tướng Khiêm với các vị có mặt, tôi biết đầu giây bên kia là người thân cận của Tổng Thống, nhưng chưa nghe nội dung. Ngay tức thì, các vị gọi nhau vào họp thật nhanh, tiếc là tôi ngồi phòng ngoài nên chỉ nghe lõm bõm mà thôi dù rằng cửa ngăn giữa phòng tôi với phòng Thiếu Tướng Khiêm mở thường xuyên từ lúc 1 giờ trưa hôm qua.”

    Phải chăng tác giả muốn che dấu điều gì, ai đã trả lời Điện Thoại? “Đại tá Đỗ Mậu trả lời ” Các Tướng chưa ai đến, chỉ có tướng Khiêm thường trực ở đây, chú mày muốn nói gì thì nói “.”

    Like

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s