KINH NƯỚC ĐEN (Nguyễn Thụy Long): 11…20

< — 1-10

mười một

Cơn mưa dai dẳng suốt từ đêm hôm qua, hình như có một cơn bão rớt.. Trời lại trở lạnh. Khi Ba Choát được thả từ Công An ra trời mưa lớn. Hắn phải đứng đụt mưa ở một quán cà-phê trước cửa Công An. Hắn thèm một ly cà-phê nhưng không còn một xu dính túi. Tất cả những người được trả tự do đều có thân nhân đón tận cổng, riêng Ba Choát không có ai. Người hắn xanh lướt như tầu lá, run rẩy vì cơn bịnh chưa dứt hẳn. Hắn chỉ có một tấm áo phong phanh. Nếu mình được uống một ly cà-phê, Ba Choát ao ước.

Hai năm trời qua, hai năm trời dài đằng đẳng của Ba Choát trong khám đường, hắn trở nên già dặn hơn, khi đuợc trả tự do, hắn không còn nôn nao, hắn lầm lì, lo lắng về những ngày sắp tới. Ba Choát hoạch định một kế hoạch làm ăn mới trong đầu. Thời thế lộn xộn bọn quái sẽ no nê.

Ba Choát đứng nhìn mưa rơi ngoài trời, nghĩ tới việc phải đi tìm một số đồng đảng. Nhưng công việc đó không dễ dàng. Trước hết hắn phải về nhà, hy vọng sẽ moi được ít tiền tiêu vặt.

Chờ cho cơn mưa ngớt. Ba Choát đi bộ về Cầu Muối. Hắn phập phồng lo lắng vì không biết nhà còn ở chỗ cũ không ? Hắn gặp một vài người quen, nhưng hình như họ không nhận nổi Ba Choát. Ba Choát về thẳng nhà.

Mẹ hắn, bà Sáu Họ già xọm hẳn đi. Đôi mắt của bà hình như kém hơn, bà nhướng mãi mắt lên mới nhận ra con :

– Mầy đấy hả Ba Choát ?

– Tui đây !

Bà Sáu Họ run run, bà như tìm thấy lại một đứa con đã chết. Bà cảm động ứa nước mắt :

– Mầy mới ra tù….

Bà Sáu Họ thương tất cả những đứa con của mình. Bà không cần phân biệt nó tốt hay xấu. Bà sờ nắn thân thể con :

– Mầy ốm quá, người ta đánh mầy phải không ?

Ba Choát ngồi xuống giường, hắn nhìn quanh nhà. Nhà hắn hồi này quá tiêu điều. Không còn một món đồ đạc gì đáng giá. Ba Choát nóng nảy hỏi :

– Thằng Tư Tuyển có về không ?

– Có, tháng trước nó có về thăm tao.

Ba Choát tươi nét mặt. Hắn nghĩ đến thằng em mình, thế nào nó cũng phải cho mẹ tiền. Nhưng dụ khị lấy được tiền của bà già không phải chuyện dễ, hắn phải “tình cảm” với mẹ. Hắn nhìn lên bàn thờ :

– Tội nghiệp anh Hai Dậu!

Bà Sáu Họ nghẹn ngào :

– Mầy cũng biết chuyện anh Hai mầy sao ?

– Tôi biết chứ. Tôi thương ảnh khóc mất mấy ngày. Ảnh hiền lành không dè số phận lại như vậy. Phải chi tôi chết thay cho ảnh, tôi là thằng bỏ đi rồi…

Lần đầu tiên bà Sáu Họ thấy con mình ăn nói được một câu có nhân có nghĩa. Bà xụt xịt khóc :

– Tội nghiệp nó, thằng con nó cũng bị bịnh luôn, còn vợ nó không biết bỏ đi đâu mất tích.

Ba Choát nhìn quanh nhà :

– Còn con Út đâu ?

– Nó đi bán vé số ! Còn có hai mẹ con, tao thì yếu nên nó phải đi kiếm tiền…

Bà Sáu Họ khuyên nhủ con :

– Thôi mầy cũng chịu khó làm ăn đàng hoàng, đừng đi theo mấy thằng du thủ du thực nữa.

Hai mẹ con nói chuyện với nhau khá lâu. Ba Choát hỏi :

– Ở nhà có gì ăn không má?

– Không còn gì hết !

– Má còn tiền cho tôi mấy chục đi ăn tô hủ tiếu, uống ly cà-phê.

Bà Sáu Họ không tiếc con, bà lật chiếu lên, lấy một xấp tiền, chia cho Ba Choát mấy chục bạc. Ba Choát nài thèm :

– Má cho tôi một bò đi !

– Tiền của thằng Tuyển cho tao đó, tao đưa cho con Út một ít làm vốn đi mua xổ số, còn mấy trăm tao phải giữ lại để phòng khi đau ốm.

Nhưng cuối cùng bà cũng cho Ba Choát một trăm. Ba Choát bất kể trời mưa, hắn ra khỏi ngõ hẻm tới tiệm hủ tiếu ăn liền hai tô. Khi hắn nhâm nhi ly cà-phê, hút thuốc lá thì hắn nhìn thấy em gái mình cầm một tập xổ số đến từng bàn mời mọc. Hai năm xa cách, con Út lớn vồng hẳn lên, nó tươi tắn, trắng nõn nà. Bộ quần áo bà ba đen ôm sát thân hình đều đặn của nó, làm nước da nó càng trắng. Những khách hàng đàn ông không mấy người nỡ từ chối lời mời chào của nó. Con Út vẫn chưa nhận ra anh.

Ba Choát lên tiếng gọi :

– Ê xổ số, bán mười tấm coi.

Con Út ngẩng lên, nó nhận ra anh mình, nó chạy ngay đến :

– Anh, anh mới về !

Ba Choát chỉ chiếc ghế đối diện mình :

– Mầy ngồi xuống đây, ừa tao mới về…

Con Út ngắm nhìn anh mình:

– Anh ốm quá !

– Tao bị bịnh, tại tao khổ quá.

– Ai biểu anh bê bối chi vậy ?

Ba Choát nhún vai :

– Tao kẹt, đm. tao không kẹt thì vụ này tao giàu to, mầy đâu có phải đi bán vé số.

Con Út bĩu môi:

– Bỏ đi cha nội, anh nói như chia cửa chia nhà cho tui.

– Không chia nhưng ít ra mầy cũng không đến nỗi đói rách.

Con Út gạt đi :

– Thôi bỏ vụ đó đi, bây giờ tôi bao anh ăn uống đó.

– Mầy bảnh với tao hả ?

– Không bảnh hơn ai, nhưng đủ sức bao anh được một hai bữa cơm…

Ba Choát chỉ bữa ăn của mình :

– Mầy trả cho tao bữa ăn này đi, sau nầy tao sẽ trả lại bằng trăm bữa ăn nầy…

Con Út xì một tiếng, nó móc tiền ra :

– Thôi đi cha nội, tôi không ham cái thứ tiền của anh!

– Mầy chê hả, tiền nào không là tiền, mầy quân tử Tàu như thằng Tư Tuyển.

Ba Choát tủm tỉm cười, nhìn em, hỏi một câu bất ngờ :

– Mầy có bồ chưa ?

Mặt con Út hồng lên, nó lườm xéo anh :

– Hỏi chi kỳ vậy ?

– Không, tao hỏi thiệt mà, bởi tại tao thấy mầy lớn quá rồi !

Con Út háy mắt :

– Có chớ sao không !

– Ai đó mầy ! ?

– Một người đàn ông !

– Ai không biết là một người đàn ông, bộ mầy mèo với đàn bà sao, tao muốn biết mầy mèo với thằng ra sao, làm nghề ngỗng gì ?

Con Út nhìn anh ranh mãnh :

– Làm Cảnh sát !

Ba Choát nhổm người lên :

– Mầy nói chơi hay nói thiệt đó !

– Nói chơi với anh ăn cái giải gì, tôi mèo với Cảnh sát để anh hết đường bắt địa…

Ba Choát lẩm bẩm :

– Đm. tao thủ sớm !

Con Út đùa cợt:

– Anh mà lộn xộn tôi kêu bồ tôi bắt nhốt anh luôn.

– Bảnh quả hén !

– Không bảnh hơn ai, nhưng kẹt cũng còng tay anh được.

Con Út trả tiền bữa ăn cho anh, nó còn cho thêm anh vài chục lẻ. Ăn uống no nê, Ba Choát không biết đi đâu hết ngày. Hắn đi lang thang, tới buổi trưa hắn gặp một thằng bạn quen. Thằng Tứ Sắc, một thằng cùng ở tù với Ba Choát :

– Ra hồi nào đó mậy ?

– Mới ra sáng nay, có cái gì chỉ cho anh em làm ăn không ?

– Thiếu gì, chỉ sợ mầy không đủ sức mà làm thôi

Ba Choát chớp chớp mắt :

– Mầy nói thiệt hả ?

– Đm. tao mà nói láo tao làm con chó !

– Rồi, nói đi !

Tứ Sắc nhìn trước nhìn sau

– Không lẽ tao đứng đây nói khơi khơi, khôrg nhấp giọng sao ?

Ba Choát kéo bạn vào một tiệm cà-phê gần đó:

– Tao bao mầy một ly xây chừng !

Ngồi uống cà-phê, Tứ Sắc nhìn Ba Choát bằng nửa con mắt :

– Mầy làm được gì ?

– Đm. tao đào nổi mả bố mầy !

Tư Sắc cười :

– Mả bố tao chỉ có thịt thối thôi, đào vô ích. Tao chỉ cho một chuy-ô này, bọn mình làm ăn chung. Nghề nầy làm ăn lương thiện, mình làm việc ăn lương, bổng lộc “trong khi thi hành công vụ” không kể.

Tứ Sắc đeo cái gọng kính uốn bằng dây kẽm lên mắt. Hắn phì phèo thuốc lá, hất hàm hỏi Ba Choát :

– Sao mầy ?

– Nghề lương thiện, đm. quét nhà hay quét cửa, có phải làm đơn không ?

Tứ Sắc bĩu dài môi ra :

– Đm. nghề này bảnh lắm mầy ơi, nghề này làm cha thiên hạ lận, có lính của ông tòa ghếch cho mình ỉa vào nhà thiên hạ, phá nhà thiên hạ nữa kia.

Câu chuyện của Tứ Sắc trở nên hấp dẫn Ba Choát. Hắn cười nịnh bạn :

– Nghề gì mà bảnh quá vậy, mầy nói tao nghe coi, tao khoái ỉa vào nhà thiên hạ lắm !

– Chỉ sợ mầy không đủ để… phẹt ra thôi, nhưng với điều kiện mầy phải chịu làm đàn em tao.

– Tao mà làm đàn em mầy ?

Ba Choát kêu lên, Tứ Sắc mặt vênh váo :

– Điều kiện dễ dàng vậy thôi, mầy nhận thì nhận mà không thì thôi, tao đi tìm thằng khác. Mầy nên nhớ bây giờ “cấp trên” đang giao phó cho tao nhiệm vụ mộ phu.

Ba Choát ngần ngại một lát rồi gật đầu :

– Tao ô-kê. Bây giờ mầy có thể cho tao biết “nội vụ” câu chụyện.

Tứ Sắc trở nên bảnh, hắn móc một tờ giấy một trăm ra để lên bàn.

– Tao “a văng” cho mầy một bò, khi xong việc mầy lấy nốt.

– Bao nhiêu ?

– Năm bò một vụ, nhưng xin lỗi cho đàn anh cấu đỡ một bò, cấu có một bò thôi vẫn còn rẻ chán. Những thằng khác tao cấu những hai bò lận..

Ba Choát nhăn mặt :

– Mầy ăn trên đầu tao dữ vậy ?

– Nhẹ mà, chỗ bạn bè tao mới nương tình, cũng như tiền mướn đồ nghề của tao, kìm, búa, xà beng.

Ba Choát mải nói chuyện lang bang nên vẫn chưa biết công chuyện làm ăn ra sao. Không chờ cho Ba Choát thắc mắc lâu, Tứ Sắc nói :

– Có một thằng cha chuyên môn thầu những vụ đuổi nhà đuổi cửa theo án lệnh của tòa. Mình sẽ làm việc với chả, chả sống bằng nghề này nên lúc nào cũng có công chuyện. Tao phải liên lạc với chả, khi chả ới một tiếng là mình đi liền. Bọn mình chỉ có sáu thằng, những người ở mướn đuổi đâu có dễ, mình phải khuân đồ đạc của họ ném ra ngoài đường, leo lên bàn thờ ỉa nếu cần thì đánh lộn… Nhưng mình sẽ đ… sợ lính bắt, lúc đó mình có quyền mà.

Tứ Sắc uống nốt ly cà phê :

– Đó là những vụ làm ăn hợp pháp, còn nhiều vụ bất hợp pháp nữa mình sẽ ăn tiền nhiều hơn. Chẳng hạn như đuổi nhà ngang xương, chủ nhà không ra mặt, mình phá rối cho người ở mướn bực mình phải dọn đi. Vụ này dễ gây ra đánh lộn đổ máu lắm !

Ba Choát gật gù :

– Nghe cũng ngon lành, nhưng lâu lâu mới có một vụ…

– Có hoài mầy ơi! Tao biểu mầy cứ chịu khó làm đàn em tao, mầy sẽ no mà…

Tứ Sắc đưa một ngón tay ra:

– Ngoéo một cái coi !

Ba Choát ngoéo tay bạn :

– Bao giờ mình bắt đầu ?

– Có thể ngày mai. Tao phong cho mầy chức phó đảng, bây giờ mình đi tìm thêm bốn thằng đàn em mặt mũi rằn ri nữa, dám ăn dám làm, còn mầy thì tao có thể tin được rồi.

Ba Choát trả tiền cà-phê. Hắn và bạn đứng dậy :

– Thiếu giống, ra Cầu Muối mà kiếm !

Tới sáng ngày hôm sau Ba Choát và Tứ Sắc đã thu phục được đủ số quái cần để ” thi hành công tác “. Thằng Lục Lạc, tay tập sự chém thuê, đã có bằng cấp ở tù. Thằng Thèo Bẻo, dân mồi chuyên nghiệp. Thằng Quỷnh lé, dân ăn cậy. Thằng Huỳnh cò, quái xế.

Sáu thằng quái ngồi chờ bậc đàn anh “tối cao” ở một quán cà phê Ba Tầu phía đầu Cầu Muối. Ba Choát nóng ruột :

– Ảnh tới thiệt không mầy ?

Thằng Huỳnh cò phun nước miếng luôn miệng. Nó không thèm nói câu nào, thằng Quỷnh lé nhìn vớ vẩn như không buồn để ý đến một chuyện gì trên đời này. Thằng Lục Lạc lầm lì và hút thuốc lá vặt. Thằng Thèo Bẻo cười ruồi, nụ cười của nó coi bộ không mấy tin tưởng ở công việc làm ăn sắp tới. Chính nụ cười đó làm thằng Tứ Sắc tức lộn ruột :

– Mầy cười gì hả Thèo Bẻo ?

Thèo Bẻo bĩu môi :

– Mặc mẹ tao, hỏi chi vậy ?

Thằng Quỷnh lé co một chân lên ghế :

– Mình chờ hơi lâu rồi đó. Đm. làm ăn cái điệu này chán thấy mẹ…

Mỗi thằng một câu, riêng thằng Lục Lạc vẫn không thèm nói câu nào.

Thằng Tứ Sắc bực mình :

– Tụi bây thằng nào cũng cầm đằng chuôi ráo trọi. Tụi bây cầm tiền trước chớ bộ. Chờ chút xíu mà đã….

Mãi lúc này thằng Lục Lạc mới ngẩng lên :

– Tiền trước, hừ, một bò chứ bao nhiêu ?

– Một bò không là tiền à ?

– Công ngồi chờ cả tiếng đồng hồ hết rồi. Bây giờ tao có thể đứng dậy…

Giữa lúc bọn quái sắp sửa gấu ó nhau thì Hội Thọt tấp tễnh đi vào. Hội Thọt là xếp sòng Tứ Sắc. Tứ Sắc reo lên:

– Kìa ảnh tới…

Hội Thọt ăn mặc chải chuốt, tóc chải bi-lăng-tin ngược ra sau, áo sơ mi trắng cài khuy măng-xét bỏ ngoài quần. Ở chiếc cần cổ của anh ta lại lót chiếc khăn mùi xoa.

Hội Thọt trước khi ngồi xuống còn cẩn thận trải khăn mùi xoa lên mặt ghế để khỏi dính bụi vào chiếc quần “sạc ghin” thẳng nếp của anh ta.

Anh ta vui vẻ bắt tay từng người. Tứ Sắc giới thiệu:

– Xin giới thiệu với tụi bay đây là anh Hội, xếp sòng trong công tác của tụi mình.

Hội Thọt gỡ chiếc kiếng râm tráng thủy ngân ra khỏi mắt, rút khăn mùi xoa ở cổ ra lau lau mặt kính, thận trọng đưa lên xem còn bụi không. Anh ta đặt cái kiếng lên bàn :

– Xin lỗi tôi bận nói chuyện với mấy “thân chủ” nên tới hơi muộn. Chắc chắn Tứ Sắc đã nói chuyện với các bạn về điều kiện và các bạn đã thỏa thuận điều kiện. Tôi cần nói ngay chúng ta có rất nhiều công việc để làm. Ngày mai mình có hai vụ, một vụ dọn đồ, phá nhà và một vụ “khủng bố tinh thần”.

– Khủng bố tinh thần là sao vậy đại ca ! – Thèo Bẻo lên tiếng hỏi.

Hội Thọt trả lời:

– Làm cho người thuê nhà ngán phải dọn đi!

Hội Thọt cười :

– Cái việc đó để tùy sáng kiến của các bạn, các bạn có thể đe dọa, hoặc làm cho nạn nhân khó chịu, không chịu đựng nổi nữa v.v..

Lục Lạc hỏi huỵch tẹt :

– Có cần phải đâm chém nhau không ?

– Nếu xét thấy cần !

– Giá một nhát của tôi là hai bò, lụi bằng dao con chó tính giá khác, dĩ nhiên mắc hơn, làm ăn quen tôi có thể bớt chút đỉnh.

Hội Thọt đưa mắt nhìn Tứ Sắc :

– Thế nào chú, tôi đã giao cho chú ngã giá với anh em.

Tứ Sắc giải thích :

– Tui đã nói chỗ mình mần công tác đi đuổi nhà thuê chớ đâu tui có nói mướn người đâm thuê chém mướn mà bần cùng mình mới phải xử dụng đến ngón giang hồ.

Lục Lạc bướng bỉnh :

– Không cần biết, nghề của tôi vậy đó, cứ tính nhát dao trả tiền, còn tiền kia lại khác. Mỗi ngày là năm bò, tôi bằng lòng cho thằng Tứ Sắc ăn chặn hai bò, đâm chém tính riêng, mình giang hồ mà, cứ dứt đạt như vậy là tốt nhất.

Hai Thọt suy nghĩ một lát rồi gật đầu :

– Được, tôi đồng ý, tiền đâm thuê chém mướn nên tính hạ hơn, chỗ anh em…

Lục Lạc gật gù :

– Tôi ô kê !

Lục Lạc hỏi :

– Vụ gì vậy ?

– Phá rối gia chủ.

– Nghĩa là ỉa vô nhà người ta ?

– Đúng vậy ! Nhưng nhớ đề phòng không thôi cao bồi khu đó chém thấy mẹ !

– Cầu Muối đâu có ngán anh, anh cho biết nơi mình “phá rối trị an” thuộc vùng nào ?

– Trương Minh Giảng !

Lục Lạc vỗ đùi đánh đét một cái :

– Tưởng đâu xa lạ, anh em cả, thằng Hùng đen xếp sòng khu đó.

Nói rồi Lục Lạc ngửa tay ra :

– Anh chi cho tôi năm bò !

– Năm bò chi vậy ?

– Cho chúng nó ăn uống.

Hội Thọt giẫy nẩy lên :

– Đâu có vụ ngoại lệ đó.

Lục Lạc nhìn Hội Thọt :

– Tôi nói thiệt với anh… anh đừng kẹo quá. Mình bụi đời mà kẹo quá thì giới giang hồ bỏ mình.

Hội Thọt nhếch mép cười :

– Mầy lại dạy tao giang hồ nữa sao ?

– Không dạy ai hết, nhưng thằng này nói câu nào là chắc câu đó.

Bàn tay Lục Lạc vẫn chìa ra. Hội Thọt đưa mắt dò Tứ Sắc. Tứ Sắc gật đầu :

– Nên anh ạ, để công việc của mình dễ dàng hơn.

Lục Lạc chêm thêm một câu :

– Nếu không có tôi dính vô vụ này, băng nào đến cũng sẽ bị làm cỏ ráo trọi.

Hội Thọt đau khổ móc ra năm trăm đưa Lục Lạc :

– Mầy lo vụ đó đi !

– Bảo đảm 75 phần dầu mà anh.

Lục Lạc giao hẹn :

– Tiền lương tôi khác đó, không ăn nhậu chi vô vụ này hết.

Hội Thọt nhìn tất cả mọi người :

– Thôi mình ăn cơm luôn chớ ?

Hội Thọt kêu cơm, và thức ăn xếp đầy ra bàn :

– Đúng 3 giờ chiều mình khởi sự.

– Đồng ý !

Ba Choát lấy trong người ra chiếc đồng hồ để bàn mà hắn đã ăn cắp được :

– Có đồng hồ báo thức nè !

Một thằng khác lấy chiếc radio chạy pin ra :

– Mình mở nhạc nghe chơi !

Hội Thọt ngạc nhiên :

– Những thứ này tụi bay lấy trong nhà đó ?

Ba Choát cười hề hề :

– Sức mấy mà không lấy, ngon lành quá mà.

Thằng Thèo Bẻo nói :

– Thôi ăn nhanh lên, tao còn đi mại đồ.

Huỳnh cò đề nghị :

– Bây giờ thằng nào cũng có đồ mại hết, tao đề nghị ăn xong thằng nào lo việc nấy. Đúng ba giờ tụi mình hẹn nhau ở chỗ nào đó

Tứ Sắc gật đầu :

– Xong rồi, bây giờ chúng mình có thể chia tay nhau.

Lục Lạc lại chìa tay ra :

– Phát cho tôi tiền lương !

Hội Thọt la lên :

– Chưa làm gì hết mà mầy đã đòi tiền rồi.

Lục Lạc nói ngang :

– Tôi cần tiền trước!

Hội Thọt đẩy sang Tứ sắc :

– Hỏi thằng Tứ Sắc đó, nó giữ tiền.

Tứ Sắc đẩy ra:

– Tôi đâu biết vụ đó anh; nếu anh ra lệnh thì tôi đưa !

Lục Lạc nhìn đồng hồ :

– Muộn rồi đó anh đưa đi !

Trong lối nói của Lục Lạc, Hội Thọt nhận thấy có vẻ gì như đe dọa ngầm. Hội Thọt cũng thấy gớm ghiếc cái bản mặt lì lợm của tên này, hắn không muốn lôi thôi, nhiều chuyện. Nếu không chiều đãi bọn này, Hội Thọt khó mà đớp tiền được của những người phải nhờ vả đến hắn.

Hội Thọt nói với Tứ Sắc :

– Đưa tiền cho nó, còn tụi bây lấy sau !

Tứ Sắc đành đưa tiền cho Lục Lạc, nhưng toan bớt lại hai trăm, Lục Lạc hầm hầm :

– Đm. đ… có bớt đồng nào hết. Mầy đâu đáng mặt xếp sòng tao mà đòi ăn tiền đầu. Đm. bớt một đồng của tao mầy phải bước qua xác tao mới ra khỏi quán này.

Thằng Lục Lạc giở chứng, bọn quái thấy chuôi dao phở của nó lòi ra khỏi vạt áo. Lục Lạc giật lấy năm trăm trong tay Tứ Sắc. Nó quay đi :

– Ba giờ phải không ? Tao chờ tụi bây ở số nhà đó.

Nói rồi hắn quay lưng đi. Hội Thọt chưng hửng :

– Đm. tao nghi thằng này quá !

Lục Lạc ra khỏi quán, vẫy một chiếc xe xích lô đạp, leo lên ngồi bắt chân chữ ngũ :

– Tới đường Nguyễn thiện Thuật !

Xe dừng lại ở trước một con hẻm, Lục Lạc trả tiền cho phu xe thật bảnh. Hắn vừa đi vừa huýt sáo miệng om sòm. Tới một nhà quen thuộc, hắn vẫn huýt sáo. Ở trên lầu có một gã đàn ông ngó xuống :

– Đm. câm ngay miệng lại, các cha mầy đang hít đây !

Lục Lạc ngẩng đầu cười, leo lên cầu thang. Quanh một chiếc chiếu có đến năm mạng nằm gối đầu lên mông nhau. Ở giữa là một chiếc bàn đèn thuốc phiện. Một người quen mặt Lục Lạc ngẩng lên hỏi :

– Có gì thú vị vậy chú em !

Lục Lạc nằm xuống, tự nhiên gối đầu lên mông người khách hút :

– Đm. tôi mới làm được một vố ngon ơ !

– Vụ gì vậy ?

Lục Lạc kể đầu đuôi câu chuyện, hắn kết luận:

– Đm. kệ cha chúng nó. Chiều nay cho các con chờ đỏ con mắt, lâu lắm không hít, hôm nay tôi hít cho đời. Hít xong tôi xuống xóm tìm một em nằm ngủ trưa.

Một gã nằm hít gần đó ngóc đầu dậy :

– Muốn kiếm em hả, bao tui đi…

Lục Lạc cười nhạt :

– Sức mấy mà bao chú.

– Bao hít thôi. Có một phún mới cắt chỉ hay đ… chịu được !

– Ô kê !

Đúng ba giờ chiều bọn Tứ Sắc đứng chờ Lục Lạc dài cổ ra mà vẫn không thấy bóng dáng gã đâu. Thằng Ba Choát đứng tựa lưng vào tường hút thuốc lá vặt:

– Đm. cầm tiền rồi, sức mấy nó trở lại.

Tứ Sắc còn gân cổ lên cãi :

– Nó không tới là nó ngu, mình làm ăn lâu dài…

– Nó đ…cần mầy ơi !

Bọn quái lao nhao, mỗi thằng đều ra lời. Giữa lúc đó Hội Thọt tập tễnh đi tới :

– Sao chưa làm tụi bay ?

– Thằng Lục Lạc “phới” rồi !

– Đm. sao tụi bay để cho nó “phới” ?

Ba Choát cười nhạt :

– Bọn tôi sức mấy. Tại đại ca làm bảnh đưa tiền cho nó trước.

Hội Thọt chưng hửng :

– Thì… tao tin tụi bây !

– Đại ca nói “lọa”. Tin tụi tôi. Sao không biểu là ngán nó !

Hội Thọt trợn mắt lên :

– Tao mà ngán…

Ba Choát cười khinh khỉnh, từ lúc hắn nhìn thấy chỗ yếu của bậc đàn anh tối cao, hắn trở nên khinh thường. Hắn nghĩ bụng, tên này mình có thể át giọng được dễ dàng :

– Bây giờ về chớ đại ca?

Hội Thọt trợn mắt :

– Sao lại về?…

– Thiếu một mạng !

– Thiếu cũng phải làm, tụi bây ngán à ?

Ba Choát làm bảnh, chỉ vào ngực mình :

– Ngán, hừ, sức mấy. Nhưng nếu làm có năm thằn g thì anh phải tăng lương.

Bọn quái nhao nhao hưởng ứng :

– Thằng Ba Choát nói phải. Đm. đáng mặt đàn anh lắm.

Hội Thọt kêu trời kêu đất :

– Tứ Sắc ơi, mầy giết tao rồi còn gì.

Tứ Sắc ú ớ cãi, hắn quay sang Ba Choát :

– Bây giờ đến lượt mầy chơi tao phải không ?

Ba Choát trở mặt :

– Tao không chơi ai hết, nhưng vì quyền lợi của anh em…

Tứ Sắc cáu :

– Quyền lợi cải con c….!

Ba Choát làm cao :

– Vậy thôi không làm nữa hén !

Hắn quay sang đám quái :

– Bây giờ mình về. Anh Hội Thọt hết mướn mình rồi.

– Về thì về !

Hội Thọt toát mồ hôi, hắn níu lại :

– Ê, sao lại về các cha nội. Chỗ người lớn làm ăn tao đã ký “công tra” với người ta.

Càng lúc Hội Thọt càng tỏ ra yếu. Ba Choát nắm lấy cơ hội bắt bí :

– Bọn tui cũng ký “công tra” với anh vậy, đủ sáu thằng mới làm, còn năm thi khỏi, và chỉ làm với điều kiện tăng lương.

– Nhưng tao đã đưa cho thằng Lục Lạc.

– Mặc mẹ anh chứ. Ai biểu anh ngu, ngu thì ráng mà chịu. Còn nếu anh không muốn tốn thêm tiền anh nhào vô làm với tụi này cho bảnh.

Hội Thọt nhìn bộ quần áo sang trọng của mình :

– Tao mà làm thì còn ra cái thống chế gì nữa.

Ba Choát chìa tay ra:

– Vậy thì chi thêm tiền đi.

Hội Thọt nhăn mặt :

– Tụi bây chơi tao hết mình rồi đó, sau vụ này thì thôi, tao đ… làm ăn chung với tụi bây nữa.

Ba Choát khinh khỉnh:

– Thằng nầy đ.. cần !

Hội Thọt nhìn đồng hồ đã thấy quá muộn. Hắn ra lệnh cho Tứ Sắc :

– Chi tiền cho chúng nó đi, chi một nửa trước, xong việc chi nốt.

Ba Choát phản đối :

– Không được. Phải chi đủ, không đủ đ.. làm.

Vô tình Ba Choát trở thành nhân vật nắm đầu bọn quái tranh đấu quyền lợi. Ba Choát đưa ra ý kiến nào là bọn quái vỗ tay hưởng ứng.

Hội Thọt quá chản nản, hắn xuôi luôn :

– Thôi xong rồi, đưa cho chúng nó.

Ba Choát trở mặt liền với Tứ Sắc :

– Đưa đủ, không thiếu một cắc.

Tứ Sắc nhìn sững Ba Choát :

– Mầy chơi luôn cả tao ?

Ba Choát lì lợm :

– Đ.. chơi ai hết, nhưng tao đ… muốn thằng nào ăn trên đầu tao nữa. Đưa đủ thì làm còn thiếu thì tụi tao chuồn. Tụi bây đồng ý vậy không ?

Bọn quái vỗ tay rào rào :.

– Đồng ý, hoan hô đại ca !

Hội Thọt coi như mình xong nhiệm vụ, hắn đứng hút thuốc lá, Tứ Sắc đành chi tiền mà lòng đầy hậm hực.

Băng Tứ Sắc kéo đến, vừa vặn bà chủ nhà đi ra cửa, bà ta mồm năm miệng mười chửi bới om sòm.

Người thuê nhà vẫn nhẫn nại :

– Bà vui lòng cho chúng tôi một hai tháng nữa. Tìm được nhà khác chúng tôi đi liền.

Bà chủ nhà đáo để :

– Tôi không thể nhẫn nại được nữa, chị hẹn tôi quá nhiều lần rồi, chị không ra khỏi nhà nầy tôi sẽ quăng đồ ra cho coi…

Thoáng nhìn thấy lũ lâu la kéo đến, bà ta càng làm dữ :

– Hôm nay tôi tới đây không phải để nói năng tử tế với chị nữa. Tôi lấy nhà ngay tức thì…

Bà ta giơ tay vẫy:

– Ê, tụi bây lại đây biểu !

Bọn Tứ Sắc dàn hàng ngang đi tới, mặt thằng nào thằng nấy coi cô hồn khiếp đảm, chị đàn bà mướn nhà sợ quá chạy tọt vào trong nhà đóng ập cửa lại. Mụ chủ nhà dõng dạc ra lệnh :

– Tụi bây phá cửa cho tao, tội tình đâu tao chịu hết cho.

Bọn Tứ Sắc tiến tới, đầu tiên thằng Tứ Sắc đạp vào cửa cái rầm. Chị thuê nhà ở phía trong la thất thanh :

– Bớ người ta, du đãng ăn cướp…

Tiếng la chát chúa, tiếng trẻ con khóc như ré khiến lối xóm kéo đến. Lúc đó vào giờ đi làm đi học nên đàn ông con trai không có ở nhà, chỉ toàn là đàn bà con nít nên có muốn tiếp cứu cũng đành chịu.

Mụ chủ nhà quần xắn móng lợn đứng ngoài khuyến khích :

– Phá, phá nữa đi tụi bây. Đm. giết luôn cũng được

Bọn quái phá cửa rầm rầm, gia chủ khuân hết đồ đạc ra chặn cửa cố thủ. Ba Choát bực mình vì tiếng la chói lói của chị ta, hắn hét lên :

– Phá tụi bay.

Một cánh cửa bung ra chỉ cần một cái xô nạnh nữa là bung hẳn, nhưng gia chủ lại khuân thêm chiếc đi-văng ra chặn.

Ba Choát bực mình văng tục :

– Đm.con mẹ này lì quá !

– Biết điều thì để tụi tao quăng đồ ra đường không thì chết mẹ giờ.

– Tao mà vô được, tao bóp chết cha thằng con mầy luôn.

Mụ chủ đứng ngoài cổng cổ võ :

– Phá nữa đi tụi bây. Phá tan cái nhà này tao thưởng tụi bây.

Tứ Sắc khích lệ anh em :

– Tụi bây nghe thấy gì không. Cố lên, a lê hò lờ..

Bọn quái ôm nhau xô đến rầm vào cửa. Bỗng ngoài đầu hẻm có tiếng xôn xao, bọn quái ngừng tay khi cánh cửa đổ sầm.

Mụ chủ nhà choe choé :

– Các người tính làm gì đây ?

Một gã con trai cao lớn mặc quần kaki, khoác chiếc áo nhảy dù bên ngoài xô dạt mụ ta ra :

– Nói cho các người biết, các người không có quyền phá nhà hành hung người ta.

Mụ chủ nhà nhảy chồm chồm :

– Mầy là ai ? Mầy xía vô chuyện này …

Phía sau gã con trai mặc áo nhảy dù có một tốp thanh niên tay dao tay búa la hét vang rần :

– Chém thấy mẹ chúng nó đi !

Bọn Tứ Sắc kẹt phía trong cổng, chúng thấy thế nguy. Ba Choát hỏi :

– Làm sao tụi bây ?

Chúng nhất loạt rút dao trong người ra cầm tay. Tứ Sắc hét lên :

– Mở đường máu !

Bọn người do gã mặc áo nhảy dù cầm đầu ở phía ngoài thủ thế. Gã đứng phanh ngực áo, chống nạnh :

– Biết điều thì từng thằng rút ra, bỏ dao xuống!

Tứ Sắc, mặt cắt không còn một hột máu, nhìn trước nhìn sau, hắn không tìm thấy một lối nào thoát thân, nhưng gã vẫn phải làm tỉnh :

– Đồng ý nhưng anh để cho chúng tôi đi…

Gã cầm đầu cười nhạt, quay lại nhìn đàn em của mình :

– Đâu có dễ phải không tụi bây. Chúng bây phá nhà phá cửa người ta mà.

Thằng Huỳnh cò run lập cập, đề nghị hèn :

– Tụi tui sẽ bò ra… như…

– Như con gì ?

– Như con chó !

Đám người hiếu kỳ cười rầm. Gã mặc áo nhảy dù hỏi đàn em :

– Chịu không tụi bây ?

– Không chịu, cắt tai chúng nó !

Năm thằng trong băng Tứ Sắc nhìn nhau, chúng nó tiến thối lưỡng nan. Gã cầm đầu băng giải cứu lên tiếng hỏi:

– Thằng cầm đầu tụi bây là thằng nào ?

Bọn quái đều nhìn vào Tứ Sắc, Tứ Sắc cuống lên chỉ tay ra ngoài :

– Ở ngoải, thằng thọt chân !

Nhưng Hội Thọt đã biến mất từ lúc nào. Gã mặc áo nhảy dù lắc đầu :

– Không có thằng nào thọt chân hết, thằng nào chỉ coi.

Bọn Thèo Bẻo chỉ đại Tứ Sắc. Tứ Sắc chửi toáng lên :

– Đm. tao cầm đầu tụi bây hồi nào…

Gã mặc áo nhảy dù gằn giọng :

– Mầy chì lắm hả, mầy muốn mở đường máu thì ra đi.

Mồ hôi Tứ Sắc toát ra, hắn cùng đường đâm liều, phóng đại ra… Chiếc bù-loong dài trong tay gã mặc áo nhảy dù quất ngang, một tiếng la “ối”. Tứ Sắc ngã quay ra đất, con dao văng khỏi tay, bọn đàn em của gã áo nhảy dù đánh ập vào. Bọn Thèo Bẻo không kịp trở tay. Riêng có Ba Choát chạy thoát được vào trong nhà.

– Cắt tai chúng nó !

Sau tiếng hô của gã áo dù, bọn đàn em lẹ làng cúi xuống cắt xoẹt, bọn Thèo Bẻo rú lên. Những chiếc tai rỏ máu ròng ròng xiên trên mũi dao con chó nhọn hoắt. Chúng còn cúi xuống lục túi các nạn nhân, khi chắc đã moi hết tiền, chúng đạp các nạn nhân ra ngoài hẻm :

– Cút !

Bọn Thèo Bẻo ôm tai máu chạy mất, con nít đuổi theo la rầm rĩ…

Thằng áo dù nhìn vào trong nhà :

– Còn một thằng trốn trong đó.

Chúng bỗng nghe tiếng đàn bà la trong nhà. Ba Choát hiện ra, tay cắp một đứa nhỏ, con dao kề vào cổ nó :

– Tụi bây dang ra, lộn xộn tao cắt tiết thằng nhỏ này,

Người mẹ chạy theo, bị Ba Choát đá ngược lại, ngã lộn về phía sau. Chị ta lại chồm dậy, lo cho mạng đứa con mình. Chị van lạy đám giải cứu :

– Tôi van các ông, các ông để cho nó đi, nó giết con tôi mất…

Ba Choát được thể la lên :

– Dang ra cho ông cố nội mầy đi.

Con dao thích nhẹ vào cổ đứa bé làm nó khóc ré lên :

– Má ơi! Má ơi !

Bọn người giải cứu lùi dần khi thấy đứa bé trong tay Ba Choát. Nhưng gã dẫn đầu vẫn làm bảnh :

– Mầy buông nó ra không ?

Ba Choát không phải tay vừa, hắn càng dí mạnh mũi dao. Đứa bé càng khóc to. Bà mẹ đi đằng sau lạy van bọn người giải cứu :

– Tôi lạy các ông để cho người ta ra khỏi cửa không người ta giết con tôi mất.

Ba Choát cười nhạt :

– Biết điều thì đứa nhỏ này sống, mà tao rụng một cái lông chân tao xẻo một cái tai đứa nhỏ.

Bà mẹ hết hồn :

– Trăm lạy ông, ông cứ đi đi. Tôi bảo đảm không ai làm gì ông hết, nhưng ông trả lại con cho tôi.

Dứt lời người mẹ đứa bé vừa khóc vừa lạy gã cằm đầu :

– Trăm lạy ông, ông thương cháu nhỏ, tội nghiệp nó…

Gã cầm đầu hừ một tiếng :

– Không vì thằng nhỏ này tôi giết nó liền tức thì…

– Lạy ông, cám ơn tất cả các ông đã giải cứu gia đình tôi. Xin ông thương cho trót.

Ba Choát vẫn đứng thủ thế :

– Sao các người, lẹ lên chứ !

Gã cầm đầu chỉ mặt Ba Choát :

– Tao tha cho mầy lần này, lần khác ăn thua đủ.

Gã ra lệnh cho đàn em đứng dang ra, chừa một lối đi cho Ba Choát :

– Đi khuất mắt đi, bỏ đứa nhỏ lại.

Ba Choát cười đểu :

– Xin lỗi người anh em, chưa thể buông thằng nhỏ ở đây được.

– Tao hứa không làm khó dễ mầy, cho mầy đi tự do.

– Khó tin quá, tao chỉ buông đứa nhỏ khi nào tao ra tới ngoài đường, tụi bây có quyền theo dõi tao, nhưng đi cách xa ít ra năm chục thước.

– Còn nếu không ?

– Tao mang đứa nhỏ đi luôn, tụi bay cố tình không cho tao thoát thân tao sẽ chết với đứa nhỏ này.

Người mẹ đứa bé khóc lóc lạy van :

– Các ông ơi, các ông làm phước thương cháu…

Gã cầm đầu chửi thề một câu :

– Bước đi !

Ba Choát cười nhạt bồng đứa bé đi, bọn người giải cứu lò mò chạy theo, nhưng không đám đến gần Ba Choát. Khi Ba Choát ra đường, hắn vẫn ngoái cổ lại dòm chừng :

– Lui vào trong hẻm !

Ba Choát vẫy một chiếc xích lô máy, khi ngồi lên xe, hắn thả đứa bé xuống, chiếc xe xích lô máy phóng vọt đi…

Bọn người đuổi theo đứng chửi thề vang rân.

Mãi xâm xẩm tối Lục Lạc mới lò mò tới xóm gặp gã mặc áo nhảy dù. Lục Lạc đưa tay ra nắm lấy tay gã:

– Đẹp cả chứ ?

Gã mặc áo nhảy dù lắc đầu :

– Thoát được một thằng !

– Thằng nào vậy ?

Gã mặc áo nhảy dù tả hình dạng. Lục Lạc nói:

– Đúng là thằng Ba Choát !

– Thằng đó thành tích ra sao ?

– Một thằng thường thôi, nhưng rất khôn lanh.

Gã mặc áo nhảy dù vỗ vai Lục Lạc :

– Thôi bỏ vụ đó đi, mình đi nhậu và chia tiền cướp được.

—>12

This entry was posted in 3.Truyện dài - Tiểu thuyết, Nguyễn Thụy Long and tagged , . Bookmark the permalink.

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s