Category Archives: Dư Thị Diễm Buồn

Dư Thị Diễm Buồn: NGOÀI NGƯỠNG CỬA CHIÊM BAO (19…23)

CHƯƠNG MƯỜI CHÍN Thời gian cứ chậm chạp trôi. Mùa đông qua, mùa xuân đến tiết trời trở nên dễ chịu hơn. Các cây chung quanh nhà đâm chồi nẩy lộc. Từng đàn chim mùa đông đi trốn tuyết nay … Continue reading

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Truyện dài - Tiểu thuyết | Leave a comment

Dư Thị Diễm Buồn: NGOÀI NGƯỠNG CỬA CHIÊM BAO (16…18)

CHƯƠNG MƯỜI SÁU Hôm nay, Thể Hà lái xe đường dài gần ba giờ đi thăm con. Bởi con bé Thể Quỳnh học kỷ sư trường đại học University of Illinois ở Champaigne. Thật ra thì vợ chồng Thể Hà … Continue reading

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Truyện dài - Tiểu thuyết | Leave a comment

Dư Thị Diễm Buồn: NGOÀI NGƯỠNG CỬA CHIÊM BAO (11…15)

CHƯƠNG MƯỜI MỘT Mùa nhập trường năm đó Thể Dao vào lớp bốn, Thể Quỳnh vào lớp ba, Thái Dương lớp một. Tuần lễ trước ngày lũ trẻ đi học, Xuân Hà đến chở mẹ con Thể Hà đi mua … Continue reading

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Truyện dài - Tiểu thuyết | Leave a comment

Dư Thị Diễm Buồn: NGOÀI NGƯỠNG CỬA CHIÊM BAO (7…10)

CHƯƠNG BẢY Mấy hôm rày đảo ở Kuku có vớt thêm một tàu vượt biên nữa cũng từ Việt Nam. Nghe đâu tàu có trên dưới ba mươi người gồm có đàn ông, đàn bà và trẻ con. Họ được … Continue reading

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Truyện dài - Tiểu thuyết | Leave a comment

Dư Thị Diễm Buồn: NGOÀI NGƯỠNG CỬA CHIÊM BAO (1…6)

– Tiếp theo VÉN MÀN SƯƠNG ẢO MỘNG – (Lê Thy đánh máy lại để phổ biến trên BVCV với sự đồng ý của tác giả)

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Truyện dài - Tiểu thuyết | Leave a comment

Hồ Trường An: PHỎNG VẤN NỮ SĨ DƯ THỊ DIỄM BUỒN

TÂM SỰ CÙNG NỮ SĨ DƯ THỊ DIỄM BUỒN Trước năm 1968, những nữ sĩ miền Nam quá ít. Vào thời tiền chiến có bà Tú Hoa, tác giả truyện dài Bóng Mơ đã đoạt giải của Tự Lực Văn … Continue reading

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Hồ Trường An | Leave a comment

Dư Thị Diễm Buồn: VÉN MÀN SƯƠNG ẢO MỘNG (21…24)

CHƯƠNG HAI MƯƠI MỐT Từ sáng sớm, trước khi đến sở làm, Đông ghé vào đem đồ ăn sáng cho tôi. Mặc dù trong dưỡng đường cho bịnh nhân ăn ngày ba bữa. Thế mà vú và cô Hai bảo … Continue reading

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Truyện dài - Tiểu thuyết | Leave a comment

Dư Thị Diễm Buồn: VÉN MÀN SƯƠNG ẢO MỘNG (16…20)

CHƯƠNG MƯỜI SÁU Từ dạo ba tôi lên ở đây Thái Vân thường về thăm. Chúng tôi không nói nên ba tôi vẫn chưa biết gì về đời sống hiện tại của nó. Tôi giấu nhẹm chỉ nói với ba … Continue reading

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Truyện dài - Tiểu thuyết | Leave a comment

Dư Thị Diễm Buồn: VÉN MÀN SƯƠNG ẢO MỘNG (11…15)

CHƯƠNG MƯỜI MỘT Chiều đi học về đến nhà, tôi nhận điện tín cô Hai gởi. Cô cho biết ba tôi bịnh gan tái phát phải nằm điều trị ở bịnh viện Mỹ Tho. Tôi lấy xe chạy đến tiệm … Continue reading

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Truyện dài - Tiểu thuyết | Leave a comment

Dư Thị Diễm Buồn: CÓ VÌ SAO RƠI (Thơ)

CÓ VÌ SAO RƠI “… Cô bạn tôi ơi, sao lặng thinh? Đường đi hiểm trở chỉ một mình? Lại đây, em hãy ngồi gần chị Ta sẽ tìm ra bến Thái Bình… Nước cháo đỡ lòng uống đi em … Continue reading

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Thơ | 1 Comment

Dư Thị Diễm Buồn: VÉN MÀN SƯƠNG ẢO MỘNG (6…10)

CHƯƠNG SÁU Giữa năm Đệ lục, một hôm đi học về, tôi thấy Thái Vân, cô bạn học ở trường Tiểu Học Sùng Hiếu đang ngồi co ro trong nhà. Thái Vân sắc vóc tiều tụy quá. Đầu cổ tóc … Continue reading

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Truyện dài - Tiểu thuyết | Leave a comment

Dư Thị Diễm Buồn: RĂNG O THƯƠNG HUẾ (Thơ)

RĂNG O THƯƠNG HUẾ  “Tui không được sinh ra ở Huế cũng chưa lần đến Huế! Nhưng thương Huế lắm, Huế ơi!” DTDB Có một hôm tôi về thăm lại Huế Chợ Đông Ba lành lạnh khói sương mù Con … Continue reading

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Thơ | Leave a comment

Dư Thị Diễm Buồn: VÉN MÀN SƯƠNG ẢO MỘNG (1..5)

(Lê Thy đánh máy lại để phổ biến trên BVCV với sự đồng ý của tác giả) Lời tựa TÂM HỒN VÀ VĂN PHONG CỦA NỮ TÁC GIẢ DƯ THỊ DIỄM BUỒN

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Truyện dài - Tiểu thuyết | Leave a comment