Nhà văn Tiểu Tử Võ Hoài Nam


NhaVanTieuTu-2Tiểu sử nhà văn Tiểu Tử :

Nhà văn Tiểu Tử, tên thật là Võ Hoài Nam. Ông là con trai duy nhứt của giáo sư Võ Thành Cứ, cựu giáo sư trường trung học Pétrus Trương Vĩnh Ký, Sài Gòn. Ông sanh ngày 19 tháng 7 năm 1930 tại quận Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh, Việt Nam. Ông tốt nghiệp kỹ sư tại Marseille, Pháp quốc năm 1955. Ông về Việt Nam, dạy tại trường trung học Pétrus Trương Vĩnh Ký niên khóa 1955-1956. Tháng 10 năm 1956, ông vào làm việc tại hãng xăng Shell Việt Nam cho đến ngày 30 tháng 4 năm 1975. Năm 1979, ông vượt biên và định cư tại Pháp. Sau đó, ông nhận làm việc cho công ty Đường Mía của nhà nước tại Côte d’Ivoire, Phi Châu, từ 1979 đến 1982. Ông qua làm hãng xăng Shell Côte d’Ivoire cho đến khi về hưu (1982-1991). Hiện ông đang nghỉ hưu tại Paris, Pháp quốc.

Trước 1975, ông phụ trách mục biếm văn “Trò đời” trên nhựt báo Tiến, với bút hiệu Tiểu Tử. Bút hiệu nầy ông vẫn dùng cho những bài tạp văn và truyện ngắn của ông tại hải ngoại, sau 1975.

Ông đã xuất bản tập truyện ngắn “Những mảnh vụn” năm 2004 và “Bài ca vọng cổ” năm 2006.

Ngoài “Bài ca vọng cổ” ông đặt tựa cho tập truyện ngắn, còn các truyện ngắn khác mà ông rất tâm đắc, như “Nội”, “Thằng chó đẻ của má”. Thật vậy, đọc truyện ngắn “Nội”, “Thằng chó đẻ của má”, độc giả có cảm giác như lãng đãng hình bóng của bà mẹ quê của mình trong đó. Nó gần gủi và thân thương. Độc giả có cảm tưởng như tác giả nói giùm hoàn cảnh thương tâm của chính gia đình mình: Mẹ già gần tám mươi tuổi, mà cam tâm chịu đựng nỗi đau cắt ruột để khuyên con, cháu mình vượt biên. Tiểu Tử tâm sự:

“Và tôi thật xúc động với hình ảnh bà mẹ già phải đẩy đứa con duy nhứt đi vượt biên để vui mà sống với ít nhiều hy vọng! Thật là ngược đời: có người mẹ nào lại muốn xa con? Chỉ có ở chế độ xã hội chủ nghĩa mới xảy ra những chuyện “đổi đời” như vậy!”

Sau khi định cư ở xứ người, Tiểu Tử trông ngóng về người mẹ già ở tại quê nhà hiu quạnh, luôn nhớ mong con và cháu ở phương xa:

“Tôi biết: Má tôi là cây cau già – quá già, quá cỗi – nhưng vẫn cố bám lấy đất, chỉ vì trên thân cây còn mấy dây trầu… Hình ảnh đó bỗng làm tôi ứa nước mắt. Thương má tôi và nhớ cả quê hương. Cái quê hương tuyệt đẹp của tôi, mà Việt Cộng đã cướp mất. Cái quê hương mà trên đó tôi không còn quyền sống như ý mình muốn, phát biểu những gì mình nghĩ, ca tụng những gì mình thích. Ở đó, ở quê hương tôi, tôi còn bà mẹ già, bà mẹ tám mươi đã cắt ruột đuổi con đi, bỏ quê hương mà đi, để bà còn chút gì hy vọng sống thêm vài ba năm nữa! Bây giờ, vợ con tôi cũng đã đi hết. Má tôi còn lại một mình. Thân cây cau giờ đã nhẵn dây trầu, thêm tuổi đời một nắng hai mưa. Tôi biết! Má ơi! Con biết: Cây cau già bây giờ đang nhớ thắt thẻo mấy dây trầu non…”

Tiểu Tử có văn phong đặc biệt “miền Nam”. Ông xử dụng một bút pháp rất tài tình, ngắn gọn, nhưng cô đọng, ý xúc tích mà gợi hình. Từ ngữ ông dùng rất gần gủi với nguời miền Nam, một thứ từ ngữ đi thẳng vào lòng người, đem đến cho người đọc cảm xúc trọn vẹn và mãnh liệt, nhưng thân quen….

……….

Truyện của Tiểu Tử càng đọc càng thích thú, say mê, dìu độc giả về những kỷ niệm thân yêu của một thời trên quê hương Tây Ninh yêu dấu. Ông Vương Văn Ký, người cùng sanh trưởng tại quận Gò Dầu với Tiểu Tử, đã viết tặng ông câu đối, như sau:

“Cố quốc đậm đà tình Tiểu Tử,
Trời tây thắm thía điệu Hoài Nam”

Trích: Giới Thiệu Truyện ngắn “Nội” Cuả Tiểu Tử Võ Hoài Nam
Tác giả: Lê Tấn Tài
Nguồn: http://www.dongnaicuulongucchau.org.au/tapsan03/

Dưới đây là những truyện ngắn và phiếm luận của nhà văn Tiểu Tử do BVCV sưu tầm. Kính mời qúy độc giả và các bạn thưởng thức:

  1. Bài ca vọng cổ
  2. Cái loa
  3. Cái mặt (Phiếm luận)
  4. Cái miệng (Phiếm luận)
  5. Chuyện bình thường (Phiếm luận)
  6. Chị Tư Ù
  7. Chiếc Khăn Mu-soa
  8. Chợ trời
  9. Chuyện chẳng có gì hết
  10. Chuyện di tản 1975
  11. Chuyện giả tưởng
  12. Chuyện thuở giao thời
  13. Cơm nguội
  14. Con mẹ hàng xóm
  15. Con Mén
  16. Con rạch nhỏ quê mình
  17. Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn
  18. Đạp Xích-lô
  19. Đèn trung thu
  20. Đi xe đò, đi xe ôm
  21. Giọt mưa trên tóc
  22. Làm thinh
  23. Lẫn
  24. Made in Việtnam
  25. Mài dao, Mài kéo
  26. Mũ Bảo-hiểm(Phiếm luận)
  27. Mùa thu cuộc tình
  28. Ngụy
  29. Người viết mướn
  30. NGÀY NẦY, NĂM 1975. .Mỹ thật..đểu…
  31. Những hình ảnh đẹp
  32. Người bán liêm sỉ
  33. Nội
  34. Ông già ngồi bươi đống rác
  35. Ông Năm Từ
  36. Tấm vạc giường
  37. Thầy Năm Chén
  38. Thằng chó đẻ của má
  39. Thằng dân (Phiếm luận)
  40. Thằng khùng
  41. “Thằng đi mất biệt”
  42. Thèm
  43. Tiết Nhơn Quý
  44. Tô cháo huyết
  45. Tôi đi bầu
  46. Tôi nằm gác tay lên trán
  47. Viết một chuyện tình
  48. Xíu
This entry was posted in Tiểu Tử, Truyện ngắn and tagged , . Bookmark the permalink.

2 Responses to Nhà văn Tiểu Tử Võ Hoài Nam

  1. Hưng says:

    Rất trân trọng nhà văn Tiểu Tử với những truyện ngắn thấm đẫm tình tự của những ngày đêm hoài nhớ quê hương đã mất . Tôi đọc hoài , mà lần nào cũng ứa nước mắt , vì tâm cảm của mình cũng y như những cảm xúc của nhà văn . Xin cảm ơn trang Vinh Danh QLVNCH và Bảo Vệ CỜ VÀNG và chị Lê Thi .

    Like

  2. Trọng Nguyễn says:

    Cám ơn chị Lê Thy đã sưu tầm hầu hết những truyện ngắn – mới và cũ – của nhà văn Tiểu Tử Võ Hoài Nam. Đọc xong chuyện nào của Tiểu Tử, tôi cũng thấy buồn. Có lẽ, Tiểu Tử đã kéo người đọc vào một nơi nào đó có tâm trạng buồn héo hắt, chẳng thốt ra lời! Chẳng hạn như Mùa Thu Cuộc Tình.

    Like

Ý kiến - Trả lời

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s