Nguyễn Bảo Tuấn“TẠI SAO BỐ KHÔNG GIỮ LỜI HỨA VỚI MẸ?”

“TẠI SAO BỐ KHÔNG GIỮ LỜI HỨA VỚI MẸ?”

(Bài viết của NGUYỄN BẢO TUẤN
con út Cố Đại Tá NGUYỄN ĐÌNH BẢO)

Ảnh nền Fire Base Charlie (Đồi Charlie) – Kon Tum 1969/70 – Photo by David Staszak
https://www.flickr.com/photos/97930879@N02/15692199080/in/photostream/

Trên FB tôi thấy đại đa số thường chọn hình mình hoặc hình con mình để làm avatar, ít hơn một chút thì lấy hình của người yêu, vợ hoặc chồng, hoặc một hình gì đó mà mình yêu thích. Riêng tôi thì tôi lại chọn một đối tượng khác mà hình như tôi thấy chưa một ai chọn giống như tôi: một người mà đã không giữ lời hứa với mẹ tôi. Tôi sinh ra và lớn lên trong một hoàn cảnh đầy phong ba bão táp. Cả nhà 6 người mà chỉ có một chiếc xe đạp thay phiên nhau đi, gạo thì chạy ăn từng bữa, anh trai tôi ngày ngày cứ 5h sáng phải chạy lên Gò vấp để lấy bánh đậu xanh về đi bỏ cho các tiệm bánh rồi mới về đi học trong suốt 7 năm trời, từ năm học lớp 11 đến hết năm thứ 6 Y khoa. Continue reading

Advertisements
Posted in Một thời để nhớ, Người Lính VNCH, Tổ Quốc Ghi Ơn | Tagged , , | Leave a comment

Song Thao: HUỲNH CÔNG ÁNH, người vượt thoát

HUỲNH CÔNG ÁNH, người vượt thoát

Huỳnh Công Ánh là một nhạc sĩ. Anh sống với nhạc. Nhạc tranh đấu. Tháng 3 năm 1985, anh cùng các nhạc sĩ Việt Dzũng, Châu Đình An, Phan Ni Tấn, Hà Thúc Sinh và Nguyệt Ánh thành lập phong trào Hưng Ca.

Continue reading

Posted in Chuyện Tù | Leave a comment

Trần Văn Thái: TRẠI ĐẦM ĐÙN (1…HẾT)

(Lê Thy đánh máy từ bản scan của http://pham-v-thanh.blogspot.com/)

Tác giả
TRẦN VĂN THÁI

  • Tên thật: Nguyễn Văn Ký, sanh năm 1919 tại Hà Nội.
  • Tập viết văn từ hồi còn là học sinh Trường Cao Đẳng Tiểu Học Đỗ Hữu Vị (Hà Nội) và bắt đầu viết bài đăng báo từ 1936.
  • Nguyên Tổng Thư Ký Tòa Soạn các Nhật Báo Cấp Tiến (Hà Nội), Dân Chúng (Hải Phòng), Hòa Bình (1955) Sài Gòn.
  • Đã cộng tác thường xuyên với các báo Cách Mạng Quốc Gia, Ngày Nay, Tin Điển, Thứ Tư v.v…
  • Thư Ký Tòa Soạn Nguyệt San Đại Từ Bi từ 1965 đến nay.

Continue reading

Posted in Chuyện Tù, Tội Ác Cộng-sản, Truyện dài - Tiểu thuyết | Leave a comment

Vương Mộng Long – K20: NIÊN TRƯỞNG TRƯƠNG QUANG ÂN

Niên trưởng Trương Quang Ân
(nguồn: http://baotreonline.com/)

Là lực lượng trừ bị cơ hữu của Vùng 2 nên Liên Đoàn 2 Biệt Động Quân, cứ sáng có mặt ở Kontum, chiều đã về Phú-Bổn, nay Lâm-Đồng, mai Quảng-Đức. Tháng trước chúng tôi bị đặt dưới quyền chỉ huy của Biệt Khu 24, tháng sau chúng tôi đã nằm dưới quyền chỉ huy của Task Force South, cứ xoay vần như thế suốt năm 1968.Trong thời gian tăng phái hành quân cho Task Force South tôi đã có dịp được phục vụ dưới quyền một niên trưởng thật tuyệt vời.

(Biệt Động Quân Task Force WordPress.com)

Continue reading

Posted in BĐQ Vương Mộng Long, Một thời để nhớ, Người Lính VNCH | Leave a comment

Phạm Hoàng Chương: TUỔI GIÀ LÃNG ĐÃNG

Tuổi Già Lãng Đãng
Tác giả: Phạm Hoàng Chương
(nguồn: Viêt Báo online 08/05/2019)

Tác giả dự Viết về nước Mỹ từ năm 2000, Tám năm sau, ông nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2009. Tác phẩm đã xuất bản: “Lá Số Vượt Biên”. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.

***

Năm nay tôi đã 75 tuổi. Bình thường lái xe mua sắm, tập tành, bơi lội không thấy gì lạ, nhưng nghe vang lên con số 75 trong đầu, giựt mình, mới thoáng đó mà đã vào tuổi “thất thập lai hy”.

Mới ngày nào đó còn đạp xích lô, cắt cỏ, còn làm homework, đỗ bằng Master, đi dạy học trò ở San Jose, giờ đã thành ông cụ rồi sao. Sinh năm 1944, dạy học, đi lính, ở tù, đạp xích lô ở VN, vượt biên, đặt chân tới Mỹ năm 1984 đổi đời vừa đúng 40 tuổi, còn hăng hái, năng động, đi học lại, đi làm, mua nhà…mới đó mà vèo một cái đã 35 năm tha hương biệt xứ. Continue reading

Posted in Truyện ngắn, Vui cười-Phiếm-luận | Leave a comment

Thư Gửi Bạn Ta – Bùi Bảo Trúc : What’s a stamp?

Hoa Thịnh Ðốn ngày 28 tháng 1 năm 1999

Bạn ta,

Sau khi bưu phí gửi một bức thư hạng nhất ở Mỹ tăng lên thành 33 xu, tờ Dayton Daily News ở Ohio liền có ngay một bức hí họa về giá biểu mới này

Bức họa vẽ một người đàn ông ngồi đọc báo, nói với cậu con trai nhỏ của ông ở bên cạnh rằng khi cậu bằng tuổi ông, thì giá một con tem sẽ lên tới hơn một Mỹ kim. Cậu bé đang ngồi trước chiếc máy điện toán, quay sang hỏi ông, “What’s a stamp? Tem là gì hả bố? Continue reading

Posted in Bùi BảoTrúc, Vui cười-Phiếm-luận | Leave a comment

Huy Văn Trương: PIERRE


PIERRE
(BBT/BVCV đánh máy lại từ
Tập truyện DINH ĐỘC LẬP TIẾNG SÚNG CUỐI CÙNG)

Chiếc Boeing 747 khổng lồ lướt trên phi đạo mỗi lúc một nhanh, Pierre chợt thấy nhẹ hẫng trong khi toàn thân anh như bị một sức mạnh vô hình ép xuống nệm ghế. Chưa kịp hiểu về trạng thái nghịch lý xảy ra, anh đã lơ lửng trên không. Máy bay rời khỏi phi đạo từ lúc nào.

Hơn năm mươi tuổi, lần đầu tiên đi máy bay, Pierre cảm thấy bần thần, khó chịu trong người. Sợi dây an toàn gài lỏng lẻo nơi bụng chỉ làm tăng thêm nỗi bực dọc tù túng. Hai lỗ tai lùng bùng, nhức buốt, có lẽ cơ thể anh không quen với sự thay đổi cao độ bất ngờ. Continue reading

Posted in Huy Văn Trương, Truyện ngắn | Leave a comment

Huy Văn Trương : CHIẾN TRƯỜNG XA LẮC

CHIẾN TRƯỜNG XA LẮC
(BBT/BVCV đánh máy lại từ
Tập truyện DINH ĐỘC LẬP TIẾNG SÚNG CUỐI CÙNG)

Xe bus bắt đầu đổ đèo. Cô bé hướng dẫn viên du lịch trong chiếc áo dài xanh, tóc cắt ngắn ôm gọn lấy gương mặt ngây thơ, trong sáng. Cô nói tiếng Anh khá trôi chảy.

-Quý vị đang đi trên quốc lộ bốn mươi hai và huyện Đắc một thắng cảnh thiên nhiên với nhiều di tích lịch sử của Buôn Ma Thuột. Không bao lâu nữa, chúng ta sẽ tới nhà sàn buôn Tong Yo. Trong chuyến du lịch năm ngày, quý vị sẽ ở trong căn nhà sàn dài ba mươi mét, rộng hơn tám mét được xây dựng đúng theo lối kiến trúc cổ của dân tộc M’ Nông. Ban ngày quý vị có thể cưỡi voi băng rừng, vượt suối thăm các buôn sóc xa xôi, ghé buôn Tua nếm chút rượu cần, tạt qua buôn Yang La ăn con cá lóc nướng lá chuối, hoặc thả thuyền độc mộc trên hồ Đắc ngắm cảnh hoàng hôn. Continue reading

Posted in Huy Văn Trương, Truyện ngắn | Leave a comment

Kim Thanh/Người Lính Già Oregon: ĐÁ NÁT VÀNG PHAI

ĐÁ NÁT VÀNG PHAI

1. Đầu năm 1976, từ trại Long Giao, Nguyễn bị đưa ra Bắc, cùng với các thành phần “ác ôn, có nợ máu” gồm An Ninh, Tình Báo, Chiến Tranh Chính Trị (CTCT), Cảnh Sát, Tuyên Úy, có cả Tổng Giám Mục Nguyễn Văn Thuận –toàn là hàng độc, dữ dằn, cấm kỵ, dưới mắt Việt Cộng. Gần ba ngàn người bị xếp như cá hộp dưới hai khoang hầm tàu chở than, nguyên của Việt Nam Thương Tín được cải danh Sông Hương. Ai ở đâu là chết dí chỗ đấy, tiểu tiện phải bước qua những thân người nằm rũ liệt, nghe chửi thề inh ỏi khi lỡ đạp lên bụng một ông khó tính, mới đến được hai cái thùng gỗ nhỏ đặt ở cầu thang, lúc nào cũng đầy ứ. Nước uống và lương khô được thòng dây xuống, y như cảnh trong một phim buôn bán nô lệ đã xem đâu rồi. Continue reading

Posted in * Mùa QUỐC HẬN, Hồi-ký - Bút-ký, Người Lính Già Oregon

Phạm Thanh Nghiên: CHÚNG CÒN MUỐN “GIẢI PHÓNG” NGƯỜI DÂN ĐẾN BAO GIỜ?

Chúng còn muốn “giải phóng” người dân đến bao giờ?

Vài năm gần đây, chiêu bài “hòa hợp, hòa giải dân tộc” dường như không còn mấy tác dụng. Nó chỉ như một cái cớ để các thành phần “phò đảng” lấy đó làm đề tài viết lách, khua môi múa mép tuyên truyền bậy bạ nhằm lấy điểm với chế độ. Với đại đa số dân chúng, người ta hoặc không quan tâm, hoặc đã hiểu cái gọi là “hòa hợp hòa giải” thực chất chỉ là trò lừa bịp, thậm chí “đuổi cùng diệt tận”. Continue reading

Posted in **NHÂN QUYỀN CHO VN, Bình-luận - Quan-điểm, Tội Ác Cộng-sản | 1 Comment

Nguyễn Quang Lập: TÔI ĐƯỢC GIẢI PHÓNG

Tôi Được Giải Phóng

Không khí nhộn nhịp của Giáng Sinh Saigon 1964

Mãi tới ngày 30 tháng 4 năm 1975 tôi mới biết thế nào là ngày sinh nhật. Quê tôi người ta chỉ quan tâm tới ngày chết, ngày sinh nhật là cái gì rất phù phiếm. Ngày sinh của tôi ngủ yên trong học bạ, chỉ được nhắc đến mỗi kỳ chuyển cấp. Từ thuở bé con đến năm 19 tuổi chẳng có ai nhắc tôi ngày sinh nhật, tôi cũng chẳng quan tâm. Đúng ngày “non sông thu về một mối” tôi đang học Bách Khoa Hà Nội, cô giáo dạy toán xác suất đã cho hay đó cũng là ngày sinh nhật của tôi.

Thật không ngờ. Tôi vui mừng đến độ muốn bay vào Sài Gòn ngay lập tức, để cùng Sài Gòn tận hưởng “Ngày trọng đại”. Continue reading

Posted in Hồi-ký - Bút-ký, Sự Thật, Vui cười-Phiếm-luận | Leave a comment

ASIA 76 – Hành Trình Một Giấc Mơ

 

Posted in * Mùa QUỐC HẬN, Audio-Video, Video nhạc | 1 Comment

Topa: NỖI UẤT HẬN CỦA VỊ TƯỚNG MẤT NƯỚC

Nỗi Uất Hận Của Vị Tướng Mất Nước

Buổi sớm mai bầu trời có nhiều sương mù giăng dầy đặc khắp cả một vùng toàn rừng và đồi núi xung quanh, có hai người đàn ông, một trung niên và một trẻ, kẻ trước người sau lầm lũi đi về hướng những căn nhà của các cán bộ trại tù cải tạo. Người trẻ đi sau đeo cây súng AK trên vai, đó là viên vệ binh oắt con mặt lúc nào cũng vênh váo và thái độ thì rất lấc cấc xấc xược. Viên vệ binh này nổi tiếng xấc xược với tất cả những người được gọi là cải tạo viên, dù người đó lớn tuổi đáng cha đáng chú của anh ta. Người đi trước lớn tuổi hơn và đó chính là vị Tướng bị mất nước và bị phỉnh gạt để phải có mặt ở chốn rừng thiêng nước độc này từ nhiều tháng qua. Theo cách làm việc của những người được gọi là “cách-mạng”, thì, luôn luôn bất ngờ và bí mật. Dù không được báo trước là sẽ đi đến đâu và làm gì, nhưng ông Tướng đoán biết là ông sẽ lại phải chịu bị thẩm vấn về một điều gì đó mà “cách-mạng” mới biết – hay đã biết rõ – nhưng muốn thẩm tra lại. Bản tính nghi ngờ cố hữu của người cộng sản luôn luôn là vậy. Continue reading

Posted in Chuyện Tù, Truyện ngắn | Leave a comment

Trương Văn Út (Útbạchlan) : TƯỞNG NIỆM VNCH 30-4 NÀY – NĂM XƯA!

Tưởng Niệm Việt Nam Cộng Hòa 30-4 Này – Năm Xưa!

Tháng Ba sinh – tử chiến! Tháng Tư nghe lệnh đầu hàng, buông súng, trút bỏ quân phục… Nỗi hờn căm, phẩn uất bi thương, đau xé ruột gan và nổi trôi theo vận nước.

Nỗi buồn chua xót đớn đau không phải chỉ cho riêng tôi mà cho cả hằng triệu triệu Quân – Dân – Cán – Chính Miền Nam Việt Nam và thân bằng quyến thuộc, như bị nhận chìm dưới đáy nạn hồng thủy. Riêng chúng tôi là những quân nhân cầm súng, thất trận, thua thiệt, bị kẻ thù cay nghiệt trả thù, bắt giam, hành hạ, lao động khổ sai, trong tình trạng đói khát triền miên; rách rưới, lam lũ kéo dài kiếp sống lê thê tận cùng năm tháng, làm tê liệt tinh thần thể xác. Nỗi đau bị bức tử đời binh nghiệp không nguôi, thì lại thêm hệ luỵ gia đình. Vợ con bơ vơ lạc lõng giữa dòng đời mới, không có tình người, mà chỉ có thú tính lên ngôi, làm đảo lộn và băng hoại tất cả riềng mối luân lý, đạo đức, vốn là nền tảng truyền thống của dân Việt hiền hòa nhân hậu lâu đời. Continue reading

Posted in * Mùa QUỐC HẬN, Hồi-ký - Bút-ký, Một thời để nhớ, MĐ Trương Văn Út, Người Lính VNCH | Leave a comment

Phạm Tín An Ninh: THÁNG TƯ NHỚ BẠN

Tháng Tư Nhớ Bạn

(đặc biệt tặng các bạn Khóa 18 Thủ Đức)

Trước những ngày Tháng Tư buồn, tôi lại nhận thêm một tin buồn: Đồng môn Võ Văn Khoa vừa vĩnh viễn ra đi. Với tôi, anh Khoa không những là bạn cùng Khóa 18 Thủ Đức mà sau này, vì gốc giáo chức, nên theo nhu cầu của Bộ Quốc Gia Giáo Dục, anh được biệt phái về dạy ở trường Võ Tánh Nha Trang, ngôi trường trung học nổi tiếng ở quê tôi mà trước kia tôi đã từng theo học. Do đó chúng tôi nặng thêm mối thâm tình. Ngay từ những ngày còn trẻ, anh đã nghiên cứu, tu tập và viết nhiều sách về Thiền Học, cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt. Anh sống thanh đạm, chân thành, đạo hạnh, luôn hết lòng giúp đỡ tha nhân. Sau khi sang Mỹ một thời gian, anh trút bỏ mọi phiền não thế gian, xuất gia đi tu, trở thành Thiền Sư Di Như nổi tiếng của một Thiền Viện ở Las Vegas, do chính anh sáng lập và giảng dạy. Nhờ vào trình độ và đức độ, anh đã quy tụ đông đảo môn đệ. Vì vậy trên trang cáo phó được viết: “Sư Thầy Di Như Võ Văn Khoa viên tịch.”
Continue reading

Posted in * Mùa QUỐC HẬN, Hồi-ký - Bút-ký, Phạm Tín An Ninh | Leave a comment

Lê Bá Vận: NGÀY 30/4 “ĐƯỜNG VINH QUANG XÂY XÁC QUÂN THÙ”

NGÀY 30/4
“ĐƯỜNG VINH QUANG XÂY XÁC QUÂN THÙ”

Ghi chú trong hình: HIGHWAY OF HORROR (Quang Tri 1972)

Đại lộ Kinh Hoàng, các tháng tư đen 1972, 1975, ngày 30/4:“Đường vinh quang xây xác dân thù!”

“Đường vinh quang xây xác quân thù” .Tuy gây tranh luận do mang tính man rợ, song đó là câu để tự hào, là tinh túy, là linh hồn của bài đảng ca Cộng sản Việt Nam (csVN), vừa là Quốc ca Cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN.

Vi diệu thay! nổi bật là xác nhân dân đồng bào trong 3 trận chiến chính. Giới nghiên cứu quân sự thế giới về chiến tranh VN đồng ý chỉ 3 trận đánh ấy là cần quan tâm: Continue reading

Posted in * Lê Bá Vận, * Mùa QUỐC HẬN, Tài-liệu - Biên-khảo | 2 Comments

Lại Thị Mơ: CÃI CHẦY CÃI CỐI

Cãi mà nghe không lọt lỗ tai, người ta bảo là “cãi chày cãi cối”.

Bị kẹt trong nước 19 năm, cuối cùng bà Tâm cũng qua được Mỹ. Khi mới qua, các em bà luôn luôn nhắc nhở nói năng phải cẩn thận “giữ mồm giữ miệng”, kẻo mang tiếng “kỳ thị”. Khi đi làm giấy tờ, nhất là tới những nơi công sở chỗ nào cũng dán đầy các tờ khuyến cáo cấm phân biệt (kỳ thị): màu da, sắc tộc, ngôn ngữ, phái tính. Các em bà dặn dò; ở xứ này có 2 tội người ta dễ vô tình mắc phải, mà không hề biết đó là tội: kỳ thị và xách nhiễu tình dục.

Khi mới qua chưa phải tiếp xúc nhiều với người ngoài, nên bà Tâm cũng không để ý về hai chuyện này. Continue reading

Posted in Truyện ngắn | Leave a comment

Nguyễn Quang Duy:  LUẬN VỀ CỤM TỪ VIỆT CỘNG

LUẬN VỀ CỤM TỪ VIỆT CỘNG

Ai cũng biết Việt Cộng là cộng sản Việt Nam, nhưng theo sách sử cụm từ lại mang nhiều ý nghĩa khác nhau, thậm chí trái ngược nhau.

Vào đầu năm 2018, nghiên cứu sinh sử Viện Đại Học Wisconsin-Madison, Brett Reilly công bố trên trang The Diplomat bài “Cội nguồn đích thực của cụm từ Việt Cộng”. Continue reading

Posted in Sự Thật, Tài-liệu - Biên-khảo | Leave a comment

Huy Văn Trương: CHIẾN TRANH BÊN CẠNH, TÌNH YÊU

(BBT đánh máy lại từ sách do tác giả Huy Văn Trương tặng)


MỤC LỤC

Thay lời tựa,

Chương I : Giã từ sách vở

Chương II: Trên đồi Tăng Nhơn Phú

Chương III: Bóng tình yêu

Chương IV: Dưới chân đỉnh Lâm Viên

Chương V: Hai ngày trong đời của một sĩ quan trực
Trung tâm hành quân Trường Võ Bị Đà Lạt.

Chương VI: Cũng toan, tính toán với tình

Chương VII: Không rủ cũng tới

Chương VIII: Vĩnh biệt đồi 1515

Chương IX: Đào thoát

Chương X: Trong cơn hấp hối

Chương XI: Nước mất nhà tan

Tràm Cà Mau: Đọc Truyện.“CHIẾN TRANH BÊN CẠNH, TÌNH YÊU”

o O o

THAY LỜI TỰA

Bàn cà phê gồm có sáu người , trước mặt tôi là anh Phạm Phú Minh chủ bút tờ báo mạng Diễn Đàn Thế Kỷ, bên tay phải của anh Minh là Đặng Thơ Thơ đồng chủ biên báo mạng Da Màu, bên tay trái anh Minh là anh Từ Mai Trần Huy Bích giáo sư, nhà nghiên cứu văn chương Trung Hoa và Việt Nam.

Ngồi bên tay phải của tôi là anh Trúc Chi, nhà văn chuyên viết tùy bút. Bên tay trái của tôi là bình luận gia Ngô Nhân Dụng của nhật báo Người Việt.

Tôi, sở dĩ được ngồi chung bàn với năm cây viết nổi tiếng của làng văn hải ngoại là nhờ đi theo anh Trúc Chi. Cà phê chưa được nhà hàng mang ra bỗng đâu chị Trần Mộng Tú xuất hiện, chị là nhà thơ, nhà văn nữ nổi danh ở hải ngoại. Vừa gặp mọi người chưa kịp chào hỏi chị đã nói với tôi:

-Huy Văn, Huy Văn qua ngồi đây tôi có chuyện muốn nói.

Chuyện quá sức bất ngờ đối với tôi, vì từ trước đến giờ, tuy có hân hạnh được gặp mặt chị Tú vài lần nhưng tôi chưa có dịp nói chuyện với chị cho dù chỉ một câu thăm hỏi. Hôm nay khi chị kêu tên, nằm mơ tôi cũng không tin có một giấc mơ đẹp như vậy. Với tôi, Mộng Tú có nghĩa là một giấc mơ đẹp. Tôi lúng túng đứng lên đi vòng sau lưng anh Ngô Nhân Dụng đến ngồi bên cạnh chị. Chị Tú nói với tôi, giọng nói trong như nắng sớm của mùa xuân Cali.

-Tôi hay đọc sách trước khi đi ngủ, đọc rất nhiều truyện viết về lính nhưng thường chỉ được vài trang, gấp lại, rồi tối mai đọc tiếp, có lẽ họ viết buồn quá. Truyện của Huy Văn tôi đọc hết cả chương trong một tối. Hấp dẫn lắm, có buồn cái buồn cũng nhẹ nhàng. Sách còn để ở đầu giường.

Tôi chưa kịp nói lời cảm ơn với chị, anh Ngô Nhân Dụng đã lên tiếng hỏi tôi:

-Tác giả có in hình trên sách không?

Tôi biết, bìa trước cuốn sách in hình lá cờ Quốc gia bay phất phới trên Dinh Độc Lập, bìa sau độ mươi hàng giới thiệu của anh Trúc Chi, thêm vài hàng của anh Thạch Hãn, nguyên Tổng thư ký của tờ Văn Học hải ngoại viết. Tôi trả lời anh Ngô Nhân Dụng:

-Dạ không có.

-Thế thì, cô Tú để sách ở đầu giường làm gì?

Mọi người cùng cười vang vì câu nói đùa đầy ý nhị của anh Ngô Nhân Dụng. Riêng tôi, tôi biết tiếng cười của tôi chắc chắn là tiếng cười vui vẻ, sung sướng nhất trong bàn cà phê vào buổi sáng hôm ấy.

Kính thưa quý độc giả.

Nhờ lời khen “Truyện của Huy Văn tôi đọc hết” của chị Trần Mộng Tú, cũng như những lời khuyến khích trực tiếp và gián tiếp của các bạn văn khiến tôi có thêm nghị lực để viết cuốn truyện thứ hai, đó là cuốn truyện mà quý độc giả đang cầm trên tay.

Cuối cùng, xin chân thành cảm ơn quý độc giả. Đặc biệt, cảm ơn chị Trần Mộng Tú cùng năm cây bút có mặt trong bàn cà phê ngày hôm ấy.

Tác giả
Huy Văn Trương

—>Chương 1

Posted in * Mùa QUỐC HẬN, Huy Văn Trương, Một thời để nhớ, Người Lính VNCH, Truyện dài - Tiểu thuyết, Văn Hoá Vụ - Trường Võ Bị Đà Lạt

Tràm Cà Mau : Đọc Truyện. “CHIẾN TRANH BÊN CẠNH, TÌNH YÊU” của Huy Văn Trương

Đọc Truyện.
“CHIẾN TRANH BÊN CẠNH, TÌNH YÊU”

(BBT đánh máy lại từ sách do tác giả Huy Văn Trương tặng)

Tôi nghĩ e phải mất một tuần mới đọc hết tập truyện dài nầy của Huy Văn, nhưng không ngờ, tôi đã đọc một mạch từ đầu hôm đến khuya cho hết câu chuyện. Nhờ lối hành văn trong sáng, rõ ràng, dễ hiểu và vui tươi, nên lôi cuốn được người đọc, không làm chán nản bỏ cuộc nửa chừng. Điều thích thú nhất, là tôi tìm được nhiều hình ảnh và tình cảm của chính mình vào một thời xa xưa, trước năm 1975, khi tóc còn xanh, dạt dào yêu đời, dù chiến tranh tàn khốc, khói lửa triền miên.

Tác giả như chứng nhân của một giai đoạn lịch sử, phác họa lại hình ảnh và tâm tư của lớp thanh niên trong thời đại đó. Continue reading

Posted in * Mùa QUỐC HẬN, Huy Văn Trương, Một thời để nhớ, Người Lính VNCH, Truyện dài - Tiểu thuyết