Vài ý kiến cá nhân về cuốn “NHỮNG SỰ THẬT CẦN PHẢI BIẾT” của tác giả Đặng Chí Hùng

Kính thưa quý vị !

Người viết bài này xin thưa ngay rằng hắn không phải là một con mọt sách hay một tay điểm sách chuyên nghiệp; và cũng chẳng phải là nhà phê bình văn học nghệ thuật gì cả. Chính vì thế những ý kiến nhận xét của hắn viết ra dưới đây, về cuốn Những Sự Thật Cần Phải Biết (NSTCPB) của tác giả Đặng Chí Hùng (ĐCH), rất cá nhân, rất chủ quan, rất hạn hẹp, và do vậy, nhất định có thể sẽ làm phật lòng những độc giả nào không đồng quan điểm. Về chỗ này, hắn xin đề nghị chúng ta hãy thoả thuận với nhau một điểm chung; đó là chúng ta đồng ý chúng ta không nhất trí!

Continue reading

Posted in Bình-luận - Quan-điểm, Đặng Chí Hùng

TRONG LỬA ĐỎ, GIỮA SỰ CHẾT, TRÊN QUÊ HƯƠNG (Phan Nhật Nam)

LGT của Trường Sơn Lê Xuân Nhị:

Ngày tôi còn cắp sách đi học thì Phan Nhật Nam đã là một nhà văn quân đội lừng danh. Văn của ông đơn giản, thắm thiết, nhưng đặc biệt nhất, ông đã đem được máu, lửa, đau thương cam khổ của dân tộc, của những người lính QLVNCH vào trong văn của ông. Hồi đó chúng tôi đã chuyền tay nhau những cuốn như “Dọc Đường Số Một”, “Dựa Lưng Nổi Chết”  vân vân…

Cùng với PNN, chúng tôi cũng đọc “Đời Pháo Thủ” của Nguyên Vũ và vài nhà văn quân đội khác như Dương Hùng Cường của Không Quân vân vân, nhưng thành thật mà nói, không có ai viết cho mình đọc thống khoái bằng PNN…

Năm 75, PNN bị kẹt lại và bị đày đoạ trong tù Việt Cộng. 13 năm tù khổ sai dành cho một người lính không có tội gì ngoài tội yêu thương đất nước, yêu thương gia đình, yêu thương anh em…

Sau chừng ấy đau thương tủi nhục, một điều lạ là, văn của ông bây giờ cũng chẳng khác hồi xưa. Bài nào cũng, như đã nói, đã đem được máu lửa, đau thương tủi nhục của cả dân tộc vào từng câu, từng chữ…

Kính mời quí vị đọc bài mới nhất của PNN nhân mùa Quốc Hận 2015….

Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Continue reading

Posted in * Mùa QUỐC HẬN, Hồi-ký - Bút-ký, Phan Nhật Nam

TƯỚNG LÝ TÒNG BÁ: KONTUM KIÊU HÙNG (Kb. NguySaigon)

Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu, Thiếu Tướng Lý Tòng Bá. Chiến Thắng KonTum, Mùa Hè Đỏ Lửa 1972

Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu,
Thiếu Tướng Lý Tòng Bá.
Chiến Thắng KonTum, Mùa Hè Đỏ Lửa 1972

(nguồn ảnh: http://cdnvqglv.blogspot.ca/

Continue reading

Posted in KB NguySaigon, Một thời để nhớ, Người Lính VNCH

Tưởng niệm Hải Quân Trung Tá VNCH HÀ NGỌC LƯƠNG

Bài Viết:

Lễ Giỗ Hải Quân Trung Tá Hà Ngọc Lương Đầy Xúc Độngle-gio-hq-trung-ta-dsc-0626

Ngày Chủ Nhật 29 tháng 3 năm 2015, từ 10 giờ sáng, tại Chùa Bát Nhã, thành phố Santa Ana, nghi lễ tưởng niệm một Anh Hùng tuẫn tiết vào thời điểm Tháng Tư Đen 1975, đã diễn ra trong một không khí vô cùng xúc động. Hải Quân Trung Tá Hà Ngọc Lương, Giám Đốc Quân Huấn Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân Nha Trang đã tự sát cùng với phu nhân Lê Thị Kỳ Duyên và 3 người con, để trả nợ núi sông và cũng không để cho gia đình rơi vào tay giặc. Continue reading

Posted in * Mùa QUỐC HẬN, Tổ Quốc Ghi Ơn

Bốn mươi (40) năm sau còn cãi nhau về một cái tên (Mặc Giao)

3004“…việc đầu tiên khối người Việt chúng ta phải làm là đừng tấn công nhau nặng hơn đánh cộng sản, đừng rút dây chặt cầu với nhau để khi cần nhau còn có thể nhìn mặt nhau không ngượng. Bốn mươi (40) năm rồi, chúng ta không học được bài học nào sao?…”

Continue reading

Posted in * Mùa QUỐC HẬN, Bình-luận - Quan-điểm

Về Dự luật “NGÀY HÀNH TRÌNH TÌM TỰ DO” tại Canada (Trần Giao Thủy)

Nhân đọc “Thư ngỏ gởi Chủ tịch Hạ viện không đồng ý với dự luật S-219”.

galang-100x100Hình bên: Bia tưởng niệm thuyền nhân và tri ân thế giới ở đảo Galang, Indonesia bị phá hủy theo yêu cầu của chính quyền CSVN (tháng 6, 2005).

Eddie_adamsNgười tị nạn cộng sản đi tìm tự do.
Ảnh: Eddie Adams (Con tàu không nụ cười , 1977)

Như những bản tin (1, 2) đã đăng ở DCVOnline hôm 6 và 11 tháng 12/2014, cuộc vận động để dự luật này có nhiều ý kiến khác nhau khi được đưa ra tranh luận tại Hạ viện Canada đã tiếp tục bằng một trang web yêu cầu người Canada ký tên ủng hộ (3) Dự luật “Ngày Hành trình tìm Tự do” đặt ở trang nhà của dân biểu Jason Kenney (đảng Bảo Thủ, vùng Calgary South West, hiện là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng (từ 9 tháng 2) và còn là Bộ trưởng Đa văn hóa (Minister of National Defence and Minister for Multiculturalism).

Continue reading

Posted in Bình-luận - Quan-điểm, Sự Thật, Tài-liệu - Biên-khảo

VÀI LỜI CÔNG BẰNG CHO THƯỢNG NGHỊ SĨ NGÔ THANH HẢI (Chu Tất Tiến)

duluatS219

Thời gian gần đây, vụ Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải đề nghị dự luật S-219 tại Thượng Viện Canada làm dấy lên một làn sóng dư luận chống đối giữa hai phe bênh và chống.

Continue reading

Posted in * Mùa QUỐC HẬN, Bình-luận - Quan-điểm

QUỐC HẬN hay NGÀY TỰ DO? (Trường Sơn Lê Xuân Nhị)

dienhanh_canada

Trong thời gian gần đây, tự dưng, ông Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải ở xứ Canada lạnh lẽo, bỗng trở thành nổi tiếng. Lý do, ông Thượng Nghị Sĩ đệ trình dự luật S-219 ra Quốc Hội Canada, đề nghị chọn ngày 30/4 là Ngày Tự Do. Dự luật chưa được quốc hội Canada phê chuẩn thì phản ứng của cộng đồng Việt Nam đã nổi lên mãnh liệt. Email bay qua bay lại um sùm trời đất như ngày xưa Việt Cộng pháo kích. Đa số là chống đối chuyện này, và thậm chí, có người còn coi ông như là một tay sai của Việt Cộng. Continue reading

Posted in * Mùa QUỐC HẬN, Bình-luận - Quan-điểm

Dấu chân người tị nạn Việt Nam đến Canada trong Cuộc Hành Trình Tìm Tự Do (Nguyên Nghĩa)

Dấu chân người tị nạn Việt Nam đến Canada
trong
Cuộc Hành Trình Tìm Tự Do

Tôi muốn phổ biến lại các ảnh chụp những bài báo dưới đây, để mọi người cùng nhớ lại rằng 20 năm trước đây, 1995, chính phủ Cộng Sản Việt Nam đã từng giận dữ phản đối chính phủ Canada và hủy bỏ một chuyến viếng thăm đã dự trù của phái đoàn thương mãi Canada sang Việt Nam, vì khi đó thành phố Ottawa – cũng là thủ đô của Canada – hỗ trợ cho cộng đồng người Việt tị nạn tại Canada xây dựng Đài Kỷ Niệm (Thuyền Nhân) Việt Nam ở góc đường Preston và Somerset. Continue reading

Posted in Hải-ngoại, Tài-liệu - Biên-khảo, Thời-sự

CẢM NGHĨ VỀ VIỆT NAM SAU CHUYẾN DU LỊCH (Dennis Prager)

220px-Dennis_PragerDennis Prager hiện có một chương trình truyền thanh thính giả đàm thoại (Talk Show) hàng ngày trên đài KRLA tần số 870AM bao gồm vùng Los Angeles và Orange County. KRLA liên hợp với 140 đài khác trên toàn quốc Hoa Kỳ. Ông viết xã luận hàng tuần, là tác giả của bốn cuốn sách và là sáng lập viên của Đại Học Prager. Continue reading

Posted in Bình-luận - Quan-điểm

VÀI HÌNH ẢNH VỀ MỘT ANH HÙNG QLVNCH : TƯỚNG NGUYỄN NGỌC LOAN. (Nguyễn Quang Duy)

Ngày 29-9-1967, Thượng Tọa Thích Trí Quang với ba nhà sư tổ chức một cuộc biểu tình trước Dinh Độc Lập, vì mưa to nên đích thân Tướng Nguyễn Ngọc Loan đã cầm dù ra mời và đón Thượng Tọa và phái đoàn vào tránh mưa trong Dinh Độc Lập. Continue reading

Posted in Bình-luận - Quan-điểm, Một thời để nhớ, Người Lính VNCH | Tagged , , ,

Toàn bộ cuốn DVD -THẢM HỌA ĐỎ – BỘ MẶT THẬT ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM.

Khuyến khích copy DVD, upload lên youtube và phân phối rộng rãi nhất là về Việt Nam nhưng không được làm vì mục đích lấy lợi (non commercial purpose) and make money $$$ ! Phim đã được đăng ký tại thư viện quốc hội Hoa Kỳ số 1-2000719001 (Library of Congress -Copyright Office )

Sau hơn 2 năm thực hiện, LỰC LƯỢNG DÂN TỘC CỨU NGUY TỔ QUỐC và Đài phát thanh ĐÁP LỜI SÔNG NÚI đã hoàn tất bộ phim tài liệu THẢM HỌA ĐỎ – BỘ MẶT THẬT ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM.

Phim dài 90 phút trình bày các dữ kiện của lịch sử Việt Nam trong hơn 80 năm qua để vạch trần bộ mặt thật của Đảng CSVN: một tập đoàn tay sai cho ngoại bang, một băng đảng sát nhân, môt đảng cướp, một bè lũ bán nước!

Bộ phim cũng trình bày hậu quả tác hại của thảm họa CS đối với đất nước và nỗ lực vùng lên của người Việt trong và ngoài nước để diệt trừ “thảm họa đỏ”. Cuốn phim hoàn thành với sự cộng tác của nhiều nhân vật trong và ngoài nước. Nhiều chiến sĩ dân chủ, cựu tù nhân chính trị đã tham gia góp ý, biên soạn, diễn giải, sưu tập tài liệu …

Phim gồm nhiều đoạn phỏng vấn các cựu đảng viên và các nạn nhân của đảng CSVN, kể cả những người đang sống trong nước.

http://youtu.be/9XZ0cg6cvmw

Posted in Audio-Video, Video tài liệu, Đặng Chí Hùng | 1 Comment

Những bài viết của ĐẶNG CHÍ HÙNG (Cập nhật 09-04-2015)

Mời đọc thêm những bài viết của Đặng Chí Hùng tại website CỜ VÀNG VIỆT NAM http://covangvietnam.com/

banner

Continue reading

Posted in Sự Thật, Tài-liệu - Biên-khảo, Đặng Chí Hùng | 6 Comments

DANH SÁCH NHỮNG QUÂN NHÂN QLVNCH [cần bổ túc) ĐÃ TỰ SÁT TRONG NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG CỦA VNCH

38 năm kể từ ngày 30.4.1975, niềm uất hận tưởng chừng như phôi pha, nhưng không, vẩn luôn canh cánh bên lòng…suốt chặng đường dài vừa qua nhân dân VN không bao giờ quên được sự hy sinh cao cả của các Tướng lãnh, Sĩ Quan và quân nhân các cấp thuộc QUÂN LỰC VNCH với trách nhiệm BẢO QUỐC AN DÂN trong không khí Tự Do của hai nền đệ nhất và đệ nhị Cộng Hoà. Continue reading

Posted in * Mùa QUỐC HẬN, Tổ Quốc Ghi Ơn | 17 Comments

Nhà báo Đoan Trang và “Quân lực Việt Nam Cộng hòa” (Bs. Phạm Hồng Sơn)

1-

Nhà báo Đoan Trang

Trong cuộc tuần hành vì cây xanh sáng Chủ nhật 12/4 vừa qua tại Hà Nội có một sự kiện rất đáng chú ý và đã gây tranh cãi. Đó là sự xuất hiện của một nhóm 4, 5 thanh niên nam trẻ với tên gọi nhóm “Quân lực Việt Nam Cộng Hòa” (tên này tạm gọi, chưa chắc đã đúng) trên không gian mạng.

Continue reading

Posted in Bình-luận - Quan-điểm

TRƯỜNG XUÂN – TRƯỜNG XUÂN (Giao Chỉ – San Jose)

03-TXOnSaigonRiver2Tàu Trường Xuân.

Tháng 4 năm 1975 Saigon / “ Một con tàu ngơ ngác ra khơi” (Nam Lộc) / Một thuyền trưởng tuyệt vọng / Gần 4 ngàn hành khách của định mệnh / Cuộc hành trình không bờ bến / Vỏn vẹn 3 ngày hải hành trôi nổi / Hai người tự tử thủy táng / Hai đứa trẻ ra đời / Con tàu kéo Song An, cứu tinh số 1 / Thương thuyền nhân đạo Ðan Mạch, cứu tinh số 2 / Sau cùng, tàu Trường Xuân không chìm được kéo về Hồng Kông với thi hài của người khách cuối cùng: Ðại tá Wong A Sáng, sư đoàn 5 bộ binh / Câu chuyện 40 năm trước được kể lại vào dịp ghi dấu 40 năm sau (1975-2015 ). / Và giới thiệu người con gái của biển Ðông: Chiêu Anh. (Shining Light).

Chuyện này tôi kể đi kể lại. 10 năm trước. 5 năm trước và bây giờ. Trăm năm sau biết ai còn kể lại …

* * *

Ông Trần Đình Trường, Chủ nhân Vishipco Line

Ông Trần Đình Trường, Chủ nhân Vishipco Line

Có con tầu nằm trên bến đỗ…

Ngày xưa tại Việt Nam gần như chỉ có 1 hãng thương thuyền hàng hải lớn nhất là Vishipco Line của chủ nhân Trần đình Trường. Ông Trường là nhà tư bản có nhiều tài sản và hotel tại Nữu Ước. Ông qua đời và dường như sắp giỗ lần thứ ba…

ef330-captpnluy2b1975Thuyền trưởng Phạm Ngọc Lũy.

Một trong các thương thuyền của hãng là tàu Trường Xuân, vị thuyền trưởng lúc đó là ông Phạm Ngọc Lũy. Ông Lũy sinh quán tại Nam Ðịnh, ra đời năm 1919. Vào tháng 5-1975 thuyền trưởng Phạm Ngọc Lũy đã có 30 năm kinh nghiệm hàng hải.

Ngày 26 tháng 4 năm 1975, Trường Xuân đã xuống hàng hoàn tất chuẩn bị chở sắt vụn đi Manila. Một chuyến đi vô thưởng vô phạt.

Thuyền trưởng Phạm Ngọc Lũy lúc đó 56 tuổi, Bắc kỳ di cư, quyết không ở lại sống với cộng sản. Ông tìm đường ra đi bằng mọi giá. Ông ước mong được dùng Trường Xuân chở đồng bào tỵ nạn. Trên đống sắt vụn của Trường Xuân lần này phải là sinh mệnh của những con người. Ông cần có thủy thủ đoàn và ông cần cả hành khách. Trải qua bao nhiêu là gian nan phức tạp vào tuần lễ cuối cùng của cái tháng 4 đen oan nghiệt. Sau cùng tới 29 tháng 4-1975 thuyền trưởng Phạm Ngọc Lũy viết lên tàu hàng chữ định mệnh. Tàu Trường Xuân khởi hành 12 giờ trưa 30/4/75.

VISHIPCO LINE TRƯỜNG XUÂN ra khơi

VISHIPCO LINE TRƯỜNG XUÂN ra khơi

Thông thường thủy thủ đoàn gần 30 người nhưng ông chỉ có vỏn vẹn 5 người. Có lẽ ông cần chừng 300 hay 400 hành khách, nhưng chưa có người nào. Con tàu Trường Xuân ngủ yên trên bến Saigon giữa đêm 29 rạng ngày 30 tháng 4-1975.

Saigon hấp hối

Tại Saigon mặt trận Long Khánh đã tan vỡ, tất cả 3 quân khu đều nằm trong tay giặc. Chỉ còn miền tây vẫn yên tĩnh. Sáu sư đoàn cộng quân 3 mặt tiến về Saigon. Các đơn vị pháo của Bắc quân đã chuẩn bị trận địa pháo vào thủ đô. Các tiền sát viên chỉ điểm cộng sản đã có mặt tại các vị trí quân sự.

Phi cơ trực thăng Hoa Kỳ đang bay di tản những phi vụ cuối cùng. Nội các mới của Việt Nam Cộng Hòa họp bàn về việc bỏ súng và bàn giao.

Ðài phát thanh Saigon chuẩn bị đọc những lời tuyên bố đau thương của tổng thống Dương văn Minh gửi người anh em phía bên kia, xin mời vào nói chuyện.

Thủ tướng Vũ văn Mẫu kêu gọi người anh em đồng minh Hoa Kỳ phía bên này, xin vui lòng ra đi.

Giữa mùa hè chói chang, radio của quân đội Hoa Kỳ chơi bài Tuyết Trắng, một ám hiệu kêu gọi ra đi lúc trái gió trở trời. Ðài quân đội Việt Nam Cộng Hòa hát nhạc quân hành trong tuyệt vọng. Ðó là Saigon của đêm 29 rạng ngày 30 tháng 4-1975. Con tầu Trường Xuân bụng đầy sắt vụn vẫn nằm ngủ yên trên bến sông Khánh Hội. Lửa bắt đầu bốc cháy bên kho đạn Thành Tuy Hạ.

Cô gái thuyền nhân trong bụng mẹ

Cũng vào cái tuần lễ sau cùng của tháng 4 nghiệt ngã đó, có bà sản phụ vào nhà thương ngày 27/4/1975 để chuẩn bị sanh đứa con thứ hai. Bà dược sĩ trẻ tuổi có mang 9 tháng 10 ngày. Ðứa bé sẽ ra đời bất cứ lúc nào. Bây giờ tính sao đây. Xin mổ để sanh sớm rồi chạy, hay là tìm đường chạy rồi muốn ra sao thì ra. Chợt có được giấy phép di tản bèn bỏ nhà thương vào tòa đại sứ Mỹ. Nhưng rồi máy bay chuyến cuối cùng không trở lại. Cộng sản vào đến cửa ngõ Saigon. Gia đình bà tìm đường xuống Khánh Hội. Tìm ghe chạy ra tàu Trường Xuân sáng 30 tháng 4-75. Bà bầu cùng gia đình, mẹ già, con trai nhỏ 2 tuổi leo giây lên Trường Xuân.

Gia đình bà dược sĩ Saigon, mới ra trường năm 1972 đã thành những người khách không mời của chuyến hải hành vô định trên tàu Trường Xuân, ra đi xế chiều 30 tháng 4-1975.

Ðứa bé gái hoài thai từ Saigon tự do, nhưng gan lì nằm trong bụng mẹ hay sợ súng đạn nên không chịu chào đời. Cho đến khi Trường Xuân ra đến hải phận quốc tế. Ðứa bé mới chịu ra đời. Ðó là câu chuyện 40 năm trước viết lại cho ngày kỷ niệm 40 năm sau.

Trở lại với Trường Xuân

Vào chiều 30 tháng 4-1975, con tàu Trường Xuân sau khi đã thành lập xong 1 thủy thủ đoàn tình nguyện và có gần 4,000 hành khách ngẫu nhiên đã lên đường hết sức vất vả trong điều kiện kỹ thuật tồi tệ và bị phá hoại mọi bề.

1975TruongXuan05-web  1975TruongXuan03-web
TẦU TRƯỜNG XUÂN TRƯỚC KHI RỜI KHO NĂM SÀI GÒN

Hành khách không vé của Trường Xuân gồm đủ tất cả hai ba thế hệ Việt Nam Cộng Hòa, mọi thành phần, mọi giai cấp, mọi hoàn cảnh. Ðủ cả ba ngành lập, hành và tư pháp. Có mặt sĩ nông công thương binh. Không hề thiếu nam phụ lão ấu. Các nghệ sĩ sáng tác và nghệ sĩ trình diễn. Chuyến hải hành vào chân trời vô định với một ông thuyền trưởng nhân đạo và hết sức kiên định. Những tay phụ tá tình nguyện rất xuất sắc và sau cùng định mệnh đã đưa 3,628 con người đi tìm tự do đến được bến tự do.

1975TruongXuan02-webTẦU KÉO SONG AN

Thuyền trưởng Phạm Ngọc Lũy đã nói rằng Trường Xuân sẽ không thoát được nếu không có Song An.

Song An là ai ?

Ðây chỉ là tên con tàu kéo nhỏ bé đang trên đường từ Vũng Tàu về cảng Saigon. Ông già Trường Xuân đang mắc cạn bèn túm lấy đứa bé Song An đòi nó kéo. Vậy mà nó kéo được. Ra đến hải phận, cho đến lúc ông già Trường Xuân tự chạy được, bác cháu mới chia tay.

Lẽ dĩ nhiên câu chuyện hải hành của đêm dài 30 tháng 4-75 không giản dị như thế ! Với lửa cháy ngập trời Thành Tuy Hạ và tiếng súng đuổi theo trên sông Lòng Tào, đêm hôm đó là đêm dài nhất của cuộc đời Trường Xuân.

Khi ông già Trường Xuân từ giã cậu bé Song An trên đại dương, khách Trường Xuân góp tiền cho Song An trở về Saigon. Hai, ba bị tiền hàng chục triệu đồng Việt Nam đưa qua. Lái tàu Song An nói 1 câu kỳ diệu: “ Thôi! tiền nhiều quá, đủ rồi. Ðừng đưa nữa “.

Trong đời chúng ta hiếm khi nào nghe được những lời nói đó. Với tâm tình như vậy, tàu kéo Song An từ giã Trường Xuân. Tiếng còi tạm biệt trên trùng khơi nghe những nghẹn ngào. Có vài hành khách bỏ Trường Xuân nhẩy theo Song An trở về Saigon.

Trên 3,600 khách Trường Xuân ngó theo Song An nhỏ dần trên đường trở lại quê hương. Khóe miệng chợt thấy vị mặn. Ðây là nước biển sóng đánh bên thành tàu hay là nước mắt biệt ly. Rồi con tàu Trường Xuân chạy 1 mình. Gần 4,000 hành khách. Không đủ nước, không có thức ăn. Máy móc trục trặc. Nước tràn vào khoang tàu. Sắt vụn vô tri dưới hầm tầu. Con người tuyệt vọng ở trên boong.Hai người tự tử được thủy táng. Việt cộng phá hoại chỗ này. Máy tàu hư hỏng chỗ kia. Con tàu vô định có thể sẽ là quan tài nổi. Một hỏa diệm sơn chưa nổ. Các tin tức bi quan được lệnh của thuyền trưởng phải dấu kín. Trường Xuân nín thở, ỳ ạch tiếp tục chạy…

Chợt có tiếng kêu : “Có người rớt xuống biển.”. Ông thuyền trưởng Nam Ðịnh đứng im trên đài chỉ huy lặng người bất động. Nửa giờ trôi qua như 1 thế kỷ. Captain Phạm ngọc Lũy sau cùng ra lệnh quay tàu lại vớt người. Một quyết định vô vọng. Hành khách nói. Một quyết định sai lầm. Hành khách nói. Hy sinh 4,000 người để cứu 1 người là nhầm lẫn. Hành khách nói. Captain điên rồi. Tại sao ? Thuyền trưởng sau này trả lời. Tìm vớt 1 người để cứu 4,000 người. Như vậy có thể hiểu rằng con tàu Trường Xuân đang là một hỏa diệm sơn sẵn sàng phun lửa nổi loạn. Hành động bình tĩnh quay tầu lại tìm 1 người là bài học nhân đạo cho mọi người và giữ cho được sự bình an của toàn thể con tàu.

Có thể Thượng Ðế trên cao đã nhìn thấy chuyện vớt người giửa biển của Trường Xuân nên đã đem lại vị cứu tinh số hai. Ðó là con tàu Ðan Mạch. Tiếng Trường Xuân kêu cứu vọng trên đại dương. Tàu Ðan Mạch trên đường viễn du hỏi rằng thế đã kêu hạm đội Mỹ chưa? Trả lời : “Có số đâu mà kêu.” Ðan Mạch thở dài. “Thôi chờ đó, chúng tôi sẽ đến tiếp tế và rước chừng 1,500 đàn bà, trẻ con.”

1975TruongXuan07-web 1975TruongXuan09-webQuang cảnh tầu TRƯỜNG XUÂN nhìn từ tầu CLARA MAERSK (ĐAN MẠCH)

1975TruongXuan04-web 1975.clara.maersk
Leo thang dây và lưới để sang tầu CLARA MAERSK

Ra đời giữa trời biển mênh mông

Trước đó vài giờ đồng hồ, sáng ngày 2/5/75, bà dược sĩ họ Bùi đau đẻ. Gần 4,000 con người phải chừa ra 1 chỗ trống cho sản phụ. Ðứa bé gái ra đời khoảng 2 giờ sáng. Con bé gốc Saigon Việt Nam, nằm trong bụng mẹ trên Trường Xuân, được kéo đi bởi Song An. Sanh ra giữa biển Ðông, Thái bình dương. Không sữa, không nước, không cơm, không cháo. Một người dúi vào tay sản phụ miếng cam thảo. Bà nhai ra rồi lấy nước miếng bôi vào miệng con gái. Tiếng khóc chào đời vang trên biển rộng mênh mông. Một thanh niên nhấc bổng đứa bé đưa qua tàu Ðan Mạch. Bà mẹ nhìn theo bóng con vươn lên trời xanh, nước mắt một lần nữa lại như vị mặn của biển khơi. Khai sanh của cháu đề ngày 2/5/1975 trên tàu Ðan Mạch, tên cháu là Chiêu Anh.

Trường Xuân Ôi, Trường Xuân !

Như vậy là tổng cộng ba ngàn sáu trăm hai mươi tám (3.628) người đến bến tự do, bây giờ định cư ở bốn phương trời. Một thế hệ Trường Xuân ra đời và nối tiếp.

Thoạt tiên tất cả được đưa về tạm trú ở Hồng Kông. Nhà chức trách Hương Cảng hứa hẹn sẽ không trả về Việt Nam.

1975TraiSaikungPhatDo Đồng bào đang lãnh đồ cứu trợ tại trại Sai Kung, Hong Kong.

1975TraiSaikungLanhComLãnh cơm có những người lính Népal, thuộc quân đội Hoàng Gia Anh quốc, kiểm soát

Trước khi rời con tàu, thuyền trưởng Phạm Ngọc Lũy đi thanh sát một vòng. Hình ảnh cảm động sau cùng là một người đàn ông mệt mỏi cúi xuống cõng bà mẹ già tê liệt. Trên khoang tàu mênh mông hiện chỉ còn là bãi rác. Một người đàn ông ạch đụi cõng mẹ qua tàu Ðan Mạch, quả thực là hình ảnh hết sức ngậm ngùi. Ðó là ông thiếu tá nhẩy dù Phan Huy Hoàng, sau này đưa mẹ về định cư tại Texas.

Khi vị thuyền trưởng rời tàu Trường Xuân thì nước đã tràn vào khoang máy. Vẫn còn dưới hầm, thân xác 1 ông già sẽ thủy táng theo con tàu. Nhưng sau này được biết, khi người lên hết tàu Ðan Mạch, Trường Xuân ngập nước nhưng không chìm. Hai tháng sau được kéo về Hồng Kông, đi theo hành khách của nó. Con rể của ông già nằm trên Trường Xuân đã nhận xác cha. Di hài vị dân biểu gốc Nùng của Việt Nam Cộng Hòa: Ðại tá Wong A Sáng của sư đoàn 5 bộ binh, một thời đồn trú tại Sông Mao. Con người và con tàu, cả hai đều làm xong nhiệm vụ cuối cùng cho hai chữ tự do.

Một thế hệ tương lai

Bà dược sĩ trẻ tuổi họ Bùi bây giờ định cư tại Montreal, Canada và học lại nghề cũ từ 1977. Pharmacie BUI tại Gia nã Ðại có từ ngày đó. Ðứa bé gái Chiêu Anh ra đời giữa Thái Bình Dương tháng 5-75, hai mươi tư năm sau vẽ 1 bức tranh họa cảnh tàu Trường Xuân nộp cho trường đại học Parkson school of Design, New York. Cô được nhận vào học và tốt nghiệp danh dự với huy chương vàng về ngành sáng tạo y phục thời trang. Hiện Chiêu Anh còn độc thân và làm việc tại San Francisco Hoa Kỳ.

Trong một bản văn tự thuật bằng Anh ngữ, Chiêu Anh kể chuyện mình như sau:

“Con là Trường Xuân Baby. Từ biển cả, con là một thuyền nhân sống xót. Khi Sài Gòn thất thủ, cha mẹ chạy xuống tầu Trường Xuân của thuyền trưởng Phạm Ngọc Lũy. Trong cái đêm dài sâu thẳm, vào lúc 2 giờ sáng 2 tháng 5-75 con sanh ra đời. Ðó là giây phút của hãi hùng và hy vọng. Ðời con khởi sự vất vả. Mắt hài nhi không mở. Xương quai bị gẫy, vai bị cụp. Mẹ đói không có sữa cho con. Vị cam thảo ngọt bôi vào miệng sơ sinh vẫn còn ghi nhận cho đến ngày nay.

Tầu Danish của thuyền trưởng Ðan Mạch Anton Martin Olsen đã cứu gia đình con và đưa vào nhà thương Anh Quốc tại Hồng Kông. Khai sanh của con với chứng chỉ công dân Denmark trên tầu MS Clara Maersk. Vì những giấy tờ này, tòa đại sứ Ðan Mạch lo cho cả gia đình định cư tại Canada trong 21 ngày. Con đã tiếp tục sống trong những ngày thơ ấu khó khăn vất vả như những gia đình tỵ nạn khác. Cùng với người anh hơn con 2 tuổi, chúng con cố sức học hành để xây dựng tương lai. Con xin được học bổng để theo ngành sáng tạo thời trang và tốt nghiệp 1998 với bằng danh dự tại đại học hàng đầu New York. Con bắt đầu làm việc cho các hãng thời trang nổi tiếng tại Paris, New York và San Francisco. Con đã có dịp đi đến tất cả các đô thị lớn nhỏ từ Âu châu, Á châu, Mỹ châu trong thế giới của ngành sáng tạo thời trang. Nhưng con luôn luôn nhớ rằng mãi mãi vẫn là một thuyền nhân sống xót, một Trường Xuân Baby.”

40 năm nhìn lại

Kể từ tháng 4-1975 cho đến tháng 4-2015 chúng ta có 40 năm nhìn lại. Nhưng 5 năm trước chúng tôi đã chọn nhiều nhân vật hay sự kiện để giới thiệu. Trên sân khấu CPA của San Jose tháng 5-2010, người đầu tiên được giới thiệu sẽ là cô Chiêu Anh, Shining Light. Cô sẽ hiện diện với thân mẫu từ Canada, với bác thuyền trưởng Phạm ngọc Lũy 91 tuổi, với hình ảnh của Trường Xuân, của Song An, và của con tàu Ðan Mạch.

TruongXuan-ChieuAnh phamngocluy
TẦU TRƯỜNG XUÂN – CÔ CHIÊU ANH – THUYỀN TRƯỞNG PHẠM NGỌC LŨY

Khởi đầu từ năm 75 trở đi, qua 76, 77 cho đến 2009 và 2010. Lịch sử giở lại từng trang. Bi thảm, hào hùng, tuyệt vọng và hy vọng. Nhưng mở đầu vẫn là chuyến hải hành ngắn ngủi nhưng hết sức đặc thù. Bây giờ lại nhắc lại. Mãi mãi không quên

Chuyến đi của Trường Xuân

Trường Xuân ơi, Trường Xuân! Saigon tháng 4 đen. Bốn ngàn người vượt biển, Bỏ đất nước điêu linh. Trên con tàu vô định. Trường Xuân, ơi Trường Xuân. 40 năm nhìn lại. Xem ai còn ai mất, Lệ tuôn khắp dặm trường. Bốn phương trời thế giới. Trường Xuân, ơi Trường Xuân. Gần bốn ngàn người sống.Với ba mạng tử vong. 2 đứa bé lọt lòng. Giữa mênh mông trời biển. Trường Xuân, ơi Trường Xuân. Một thế kỷ vừa qua…Tương lai rồi sáng chói. Chuyện này cần kể lại…Trường Xuân, ơi Trường Xuân, Ngàn năm còn nhớ mãi…

Nhân dịp 40 năm, tôi viết chuyện Trường Xuân. Phần tiếp theo là cụ Lũy kể lại.

Hồi tưởng lại 32 năm trước về chuyến đi Định Mệnh của tàu Trường Xuân ( Phạm Ngọc Lũy )

Tâm tình của Cụ Phạm Ngọc Lũy, Thuyền Trưởng Tàu Trường Xuân sau 38 năm.

Posted in * Mùa QUỐC HẬN, Audio-Video, Hồi-ký - Bút-ký, Một thời để nhớ, Video phỏng vấn

Hồi tưởng lại 32 năm trước về chuyến đi Định Mệnh của tàu Trường Xuân ( Phạm Ngọc Lũy )

CaptPNLuy 1975Tháng 11/1974, tàu Trường Xuân ra Hòn Khói lấy muối để chở đi Singapore. Gió Đông Bắc thổi mạnh, lùa từng cơn gió giật vào vịnh, khiến những ghe nhỏ không thể cặp vào tầu để vợi muối. Số muối dự định chở sang Singapore phải bỏ lại đến 1 phần 3.

Tàu Trường Xuân rời Việt Nam đang lúc tình hình chiến sự nghiêm trọng. Giao kèo chuyên chở hàng hóa trong vùng Đông Nam Á đến hết tháng 6/75 mới có thể trở về Việt Nam. Tôi thật sự lo lắng miền Nam không thể đứng vững, vì đồng minh đã bỏ chạy, còn Bắc quân có cả một hậu phương rộng lớn: Trung Cộng và các nước trong khối Liên Xô.

Continue reading

Posted in * Mùa QUỐC HẬN, Hồi-ký - Bút-ký

Đọc HỒI KÝ MỘT ĐỜI NGƯỜI của Thuyền Trưởng PHẠM NGỌC LŨY (Uyên Hạnh)

sachhoikymotdoinguoi-grossTôi nhận được ”HỒI KÝ MỘT ĐỜI NGƯỜI” vào một trong những ngày có nắng đẹp đầu năm 2009. Món quà là một quyển sách, lại đến vào một ngày đầu năm, đã làm tôi ”mê tín dị đoan” và hoan hỉ với một niềm vui nhẹ nhàng nghĩ thầm: ”Năm nay mình sẽ gặp hên!”. Lật vội những trang sách, lướt qua nội dung để ”đánh giá” quyển sách, tôi bỗng dưng bị thu hút bởi 2 câu kết thúc phần Lời Tựa:

”Tôi đang đi trong bóng xế cuộc đời
Và gởi gấm tất cả tâm hồn vào những dòng viết…
Phạm Ngọc Lũy

Continue reading

Posted in * Mùa QUỐC HẬN, Bình-luận - Quan-điểm

Giới thiệu DVD – BỘ QUÂN PHỤC CỦA CHA TÔI (Tana Thái Hà)

11073197_891973347532968_8197512239302366788_oCha Tôi và biết bao nhiêu đồng đội – Họ đã chiến đấu, để từ trong cõi chết họ bước ra mà sống. Để họ trở về từ địa ngục trần gian. Bao đồng đội bất hạnh đã ngã xuống trong rừng thẳm, cuối cùng họ đã trở về:

” Ta về cúi mái đầu sương điểm
Nghe nặng từ tâm lượng đất trời
Cám ơn hoa đã vì ta nở
Thế giới vui từ mỗi lẻ loi “
Continue reading

Posted in Audio-Video, Video tài liệu

SAU THÁNG TƯ ĐEN 1975 : BÀI HỌC RÚT RA TỪ KINH NGHIỆM DÂN CHỦ HÓA CÁC QUỐC GIA ĐÔNG Á. (Nguyễn Cao Quyền)

Từ mấy thập kỷ trở lại đây, nhiều quốc gia Đông Á đã thi nhau chuyển thể từ độc tài sang dân chủ. Hiện tượng này làm thế giới chú tâm theo dõi và không ít học giả đã bỏ công nghiên cứu. Qua các tác phẩm nghiên cứu và phân tích, người ta được biết là tiến trình dân chủ hóa các quốc gia Đông Á là một quá trình cam go và khúc khủyu. Continue reading

Posted in Bình-luận - Quan-điểm, Nguyễn Cao Quyền

NƯỚC TA HĂM CHÍN CỔ THÀNH: Phần II (Lê Bá Vận)

”Thiên tài quân sự mưu tiêu thổ,
Tội đồ văn hóa triệt cổ thành!”
(Vịnh Hồ Chí Minh)

PHẦN 2.
A- DANH NHÂN VĂN HÓA CỔ THÀNH

”Thảm thương hai tám cổ thành,
Bỗng không chết sạch sành sanh giữa vời !”
(Ca dao Cộng Sản)

Continue reading

Posted in Bạn đọc viết, Lê Bá Vận, Tài-liệu - Biên-khảo

NƯỚC TA HĂM CHÍN CỔ THÀNH: Phần I (Lê Bá Vận)

“Nước ta hăm chín cổ thành,
Vì ai còn lại một mình Huế tôi.”
(
Ca dao Cộng Sản)

Gồm:

  • Phần 1: NƯỚC TA HĂM CHÍN CỔ THÀNH
  • Phần 2:
    • A- DANH NHÂN VĂN HÓA CỔ THÀNH
    • B- THÀNH XƯA ĐÂU TÁ?

Continue reading

Posted in Bạn đọc viết, Lê Bá Vận, Tài-liệu - Biên-khảo

Nói với người cộng sản: Ba Sự Thật về Ngày 30/4 (Tiến Văn)

Chủ Nhật, ngày 05.04.2015

Sau đây, mời quý thính giả theo dõi chuyên mục “Nói với người cộng sản”. Đây là diễn dàn để trình bày với các đảng viên đảng CSVN, đặc biệt những người đang phục vụ trong guồng máy công an và bộ đội của chế độ hiện hành. “Nói với người cộng sản” do Tiến Văn biên soạn, qua sự trình bày của Dian.

noivoinguoicongsan1 Continue reading

Posted in Bình-luận - Quan-điểm, Sự Thật

BÉ BIỂN (Nguyễn Trần Diệu Hương)

Trên tường, lẫn trong nhiều bức hình rất đẹp được chụp từ một ống kính chuyên nghiệp là tấm hình của chiếc ghe mong manh, nhỏ bé, bồng bềnh trên đại dương. Trên khoang ghe, các thuyền nhân Việt Nam (những boat people đã đánh thức lương tâm thế giới vào những năm 70s và 80s) mặt mày ngơ ngác mệt mỏi nhưng mắt sáng lên hy vọng. Đó là món quà tặng cho BS HQM từ một thuyền nhân cùng tàu vượt biển năm xưa.

vuotbien-2Ảnh con thuyền vượt biển do vị thuyền trưởng một tàu buôn chụp
trước khi đón mọi người lên tàu.
BS. Vinh đứng ở mũi thuyền, tay cầm một thùng rỗng
để xin nước từ con tàu gặp giữa Thái Bình Dương JUN 1979.

Continue reading

Posted in * Mùa QUỐC HẬN, Chuyện Vượt-biên, Hồi-ký - Bút-ký, Tội Ác Cộng-sản

ĐIỆU BUỒN THÁNG TƯ: Kỳ 2 (Đặng Chí Hùng)

Ai thực sự là “Ngụy” ?

1- Việt Nam Cộng Hòa không phải là “Ngụy”

Chẳng phải từ khi tôi đến Canada, được sống chung với đồng bào tị nạn cộng sản tôi mới nói điều tôi muốn khắng định “Những người lính VNCH là anh hùng “ mà tôi đã nói điều đó trong một bài viết khi tôi còn ở Việt Nam với tựa để “Tôi gọi họ là anh hùng”. Bài viết đó có đoạn như sau: “Một chế độ nào cũng có những khuyết điểm, Việt Nam Cộng Hòa không là ngoại lệ, nhưng ở chế độ đó con người đúng nghĩa là con người, ở đó con người không phải con vật, con thú cho nhà cầm quyền muốn làm gì thì làm như chế độ tôi đang phải sống… Trong con mắt của tôi, đó là một chế độ đáng sống hơn vạn lần so với cộng sản ngày nay. Và nếu được cho lựa chọn thì tôi sẽ quay ngược thời gian về làm người lính VNCH – vì với tôi họ là “Anh Hùng”!

Continue reading

Posted in * Mùa QUỐC HẬN, Tài-liệu - Biên-khảo, Đặng Chí Hùng

ĐIỆU BUỒN THÁNG TƯ: Kỳ 1 (Đặng Chí Hùng)

Tôi đã quyết định dùng tên của bài thơ viết vào năm 2007, cũng nhân một dịp 30/4 để đặt đầu đề cho loạt bài này. Đó là loạt bài về những đau thương của cả một dân tộc dưới ách thống trị của cộng sản Việt Nam. Nó là cảm xúc lẫn lộn, là những giòng lệ chảy xuống từ ánh mắt thất thần của những người dân Miền Nam, cũng là viết cho những thân xác đã không còn nguyên vẹn dưới súng đạn cộng sản và làm mồi cho cá sau những ngày 30/4 rướm máu. Chúng ta nhớ về 30/4 như nhớ về một điệu buồn chẳng thể quên. Ngày đó chúng ta mất quá nhiều mà không biết đến bao giờ chúng ta mới có thể lấy lại được những ngày xưa đó…

Continue reading

Posted in * Mùa QUỐC HẬN, Tài-liệu - Biên-khảo, Đặng Chí Hùng

Tháng Tư Đen: ĐỜI NÓ ĐỂU THẾ (Nhật Tuấn)

nhattuan-nhattien

Chúng ta xem một đoản tùy bút đối đáp giữa hai cán binh Cộng Sản hôm nay của một nhà văn Việt Cộng miền Bắc: Nhật Tuấn là bào đệ của nhà văn Nhật Tiến (trong miền Nam trước 1975.)

(Theo FB của hoạ sĩ ViVi Võ Hùng Kiệt)

********

Sáng tháng 4 thong thả, ghé thăm ông bạn cựu chiến binh.
– Vợ con đâu hết, ngồi một mình buồn như con chuồn chuồn vậy?
– Đi chợ hết rồi, đang nghĩ đi thăm Quảng Trị một chuyến đây? 40 năm chưa quay lại.
– Thăm lại chiến trường xưa à? Đơn vị cũ đâu bảo nó tổ chức cho một chuyến..
– Chết mẹ nó hết rồi con đâu. Hồi 72 tớ đóng ở Nhan Biều phía Bắc sông Thạch Hãn, cứ đêm đêm đu dây qua sông đánh nhau.
– Nghe nói chết nhiều lắm.
– Tớ ở Sư 30 còn một số thằng sống sót, thằng Sư 320B mới nướng hết, sau phải điều thêm trung đoàn G14 của 320 A vào cũng tiêu gọn luôn.
– Vậy cái mạng ông lớn lắm?
– Thì cũng phải…giữ chứ. Hồi đó tớ nhận lệnh đưa tiểu đội đi đánh cầu Trà Bống bắc sang Quảng Trị. Bò tới nơi, cha mẹ ôi xe với lính nó đông như kiến cỏ. Nhắm mắt vào chỉ có chết thế là điện về chỉ huy nói phét là bị lộ rồi xin rút thôi…
– Vậy là rút?
– Sức mấy, nó bắt nằm lại bổ xung quân số. Thế là sáng hôm sau liều chết bò vào, táng B40 với cối 81 sập cầu luôn. Báo về đơn vị lập tức Đài Giải phóng đưa tin. Vậy mà đến chiều sư trưởng gọi điện bảo tụi bay báo cáo láo, xe nó vẫn rầm rập qua cầu kìa..
– Vậy là các bố nhìn nhầm?
– Nhầm sao được, cầu sập rõ ràng mà, hóa ra công binh của nó cho cần cẩu bay đặt ngay một cái cầu khác ngay tại đó. Đến chiều xe cộ lại qua cầu vào thành cổ mới kinh..
– Khi về Bắc ông có chiến lợi phẩm gì không?
– Nhặt được cái máy quay đĩa về Đông Hà bán được 67 ngàn với 2 cái ví nháy, 7 cái khăn voan…hết.
– Bạn bè chắc giờ làm lớn lắm?
– Lớn cái con cặc. 76 ra quân nó cho một cục về nhà lợp ngói được cái mái, bó được cái sân gạch, xây được cái bể nước mưa…chấm hết. Rồi đi làm công nhân quốc phòng, 1989 nó có quyết định 176 giảm biên chế cho một cục 1 triệu đồng, chấm hết. Vậy là bao nhiêu năm sống chết ngoài chiến trường đền bù lại có nhiêu đó.
– Bạn cùng đơn vị cũng vậy à?
– Cũng vậy, cứ nghĩ sống sót là may lắm rồi. Thôi thì thằng đào đất gánh đá, thằng chạy xe ôm, thằng bơm vá xe đầu đường…toàn anh hùng thành cổ cả đấy.
– Vào những ngày tháng 4 này ông có nghĩ gì không?
– Đéo nghĩ gì. Giờ những thằng nứt mắt chưa hề ngửi thấy mùi thuốc súng lại nhà cao cửa rộng, lên xe xuống ngựa, vợ cắp ví du lịch, con du học Mỹ…Đời nó đểu thế!

Nhật Tuấn
7-4-2015 Continue reading

Posted in * Mùa QUỐC HẬN, Hồi-ký - Bút-ký

CHIÊU “THANH ĐÔNG KÍCH TÂY” CỦA TẬP CẬN BÌNH (Nguyễn Vĩnh Long Hồ)

Việc binh là trá ngụy, có thể mà làm ra vẻ như không thể. Dùng đấy mà tỏ ra không dùng. Gần giả làm như xa, xa giả làm như gần. Lấy lợi mà dụ, gây rối mà đuổi. Thấy khỏe thì tránh. Đầu tiên là làm mọi cách giảm nhược lực lượng đối phương, sau rồi mới tiến hành dự định. (TÔN TỬ)

Continue reading

Posted in Nguyễn Vĩnh Long Hồ, Tài-liệu - Biên-khảo

TẠI SAO KHÓ CÓ THỂ TỰ HÀO LÀ NGƯỜI VIỆT NAM (Nguyễn Văn Tuấn)

Đề tài này có thể rất tế nhị. Nếu là người Việt mà nói “tôi không tự hào là người Việt” thì chắc chắn sẽ bị “ném đá” như Hồi giáo ném đá những người ngoại tình. Một cuốn sách có tựa đề là Tôi Tự Hào Là Người Việt Nam, mới xuất bản và đã bán hết 10,000 cuốn đủ để nói đề tài này làm ấm lòng rất nhiều người như thế nào. Tôi chưa đọc quyển sách đó, nhưng đọc phần nhận xét của báo chí thì thấy hình như nội dung tri thức không cao (1). Đọc qua bài tường thuật một cuộc hội thảo cùng chủ đề cũng chỉ thấy những phát biểu chung chung. Vậy chúng ta có lý do gì để tự hào là người Việt Nam? Tôi nghĩ thành thật mà nói, chúng ta không có nhiều lý do. Khi tôi hỏi về câu này, nhiều người, có học và suy nghĩ, nói thẳng rằng họ không tự hào là người Việt Nam. Ở đây, tôi thử đóng vai một “devil advocate” về đề tài này. Continue reading

Posted in Bình-luận - Quan-điểm

Bài Chửi Mất Nước.. của Mẹ Việt Nam

2mevnchuimatnuocBớ làng trên xóm dưới, bớ láng giềng láng tỏi …. bên sau bên trước,bên ngược bên xuôi! Nước của bà hình chữ S, từ Ải Nam Quan tới mũi Cà Mâu. Trải qua 4 ngàn năm văn hiến, tuy bà bị nô lệ một ngàn năm thằng Tầu, một trăm năm nô lệ thằng Tây, nhưng nước của bà, không những vẫn còn nguyên vẹn mà còn mở rộng xuống miền nam cả ngàn cây số. Con cháu bà tuy nghèo khổ, nhưng vẫn nề nếp, trai không phải làm lao nô cho ngọai quốc, gái không phải làm đĩ cho ngọai bang.

Continue reading

Posted in Vui cười-Phiếm-luận

KIẾP TÙ (Duy Xuyên-Tacoma)

tucaitaoTôi sinh ra là một ngôi sao xấu trong những ngôi sao xấu nhất của bầu trời đất Việt.

Cha mẹ tôi nghèo lại phải sinh sống trong một miền quê hẻo lánh gần một vùng núi rừng heo hút, xa xôi, đất cày lên sỏi đá.

Tôi chưa bao giờ được cắp sách đến trường. Do đó, từ lúc mới lên bảy, tôi được một nhà phú hộ mướn chăn dê.

Với đàn dê 40 con, hằng ngày tôi phải lùa chúng vào các triền núi đá từ sáng sớm tinh sương đến chạng vạng tối mới về. Cả ngày chăn đàn dê gặm cỏ. Chiều đến tôi phải gom dẫn chúng về nhà phú hộ. Công việc chỉ đơn thuần như thế. Còn việc trả công, tôi không hề hay biết. Đó là việc của người lớn: – Của cha mẹ tôi và nhà phú hộ.

Continue reading

Posted in * Mùa QUỐC HẬN, Chuyện Tù, Tội Ác Cộng-sản, Truyện ngắn