Dư Thị Diễm Buồn: NGOÀI NGƯỠNG CỬA CHIÊM BAO (19…23)

CHƯƠNG MƯỜI CHÍN

Thời gian cứ chậm chạp trôi. Mùa đông qua, mùa xuân đến tiết trời trở nên dễ chịu hơn. Các cây chung quanh nhà đâm chồi nẩy lộc. Từng đàn chim mùa đông đi trốn tuyết nay lần lượt từng bầy bay trở về. Gió xuân mơn man trên chiếc khăn phu-la the màu lá mạ, trên mấy sợi tóc lòa xòa trước trán Thể Hà. Tóc nàng đã có nhiều sợi bạc, người ta thường gọi đó là tóc hoa râm. Nàng chợt thở dài. Con lớn thì mẹ cha già, lẽ Tạo Hóa mà!

Gia đình Thể Hà đã qua cơn sóng gió. Nhưng lòng nàng vẫn thấy ai hoài, không được thoải mái như trước kia. Giữa hai mẹ con như có cái gì đó ngăn cách! Mặc dù trước mặt mọi người, Thể Quỳnh vẫn líu lo và nàng vẫn cười vẫn nói. Continue reading

Advertisements
Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Truyện dài - Tiểu thuyết | Leave a comment

NGƯỜI LÁNG GIỀNG (Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích)

Tôi bước vào tiệm “Café Bình Dân”, nơi tụ họp của những người lớn tuổi, là điểm hẹn của bạn bè vừa được định cư còn bỡ ngỡ như chim chích vào rừng. Họ gặp nhau để trao đổi kinh nghiệm hầu sớm hội nhập vào đời sống mới của đất nước Hoa Kỳ nầy và để vơi đi nỗi buồn nhớ trong cảnh đời ly hương. Continue reading

Posted in Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích, Truyện ngắn | Leave a comment

NGƯỜI VỀ (Điệp Mỹ Linh)

Người Về
(Trích Tập truyện MỘT ĐOẠN ĐƯỜNG)

Không thể nào Đoàn hiểu được tại sao Ba Mẹ – ông bà Châu – lại bịn rịn, nghẹn ngào khi chia tay tại chân đèo Cả, trên khoảng đường nhựa đã bị Việt Minh đặt mìn phá hoại từ lâu! Chung quanh Đoàn cũng có nhiều người đàn ông dặn dò vợ, vuốt tóc con và những người đàn bà khóc sụt sùi. Ông Châu ôm Đoàn, giọng rất buồn:

-Vào Nam con cố học hành cho nên người, giúp đỡ Mẹ và hai em, nghe, con. Continue reading

Posted in Truyện ngắn, Điệp Mỹ Linh | Leave a comment

MỘT ĐOẠN ĐƯỜNG (Điệp Mỹ Linh)

Một Đoạn Đường *
(Trích Tập truyện MỘT ĐOẠN ĐƯỜNG)
* Truyện này được sáng tác vào đầu thập niên 80;
cảm tác từ chuyện thật của một Sĩ Quan QL/VNCH.

Qua khung kính cửa sổ phi cơ, Hạnh thấy những ánh đèn li ti lùi lại trong bóng đêm. Khoảng không gian giữa những chấm sáng li ti đó và chiếc Boeing đồ sộ này chắc xa lắm, nhưng Hạnh tưởng như nàng thấy rõ những con đường mòn len lõi trong rừng thông, từng làn sóng òa vỡ lao xao trên ghềnh đá và những bệ xi-măng vỡ vụn của một phi trường bỏ hoang. Phi trường đó mang tên Orote Point. Cái tên lạ, vô nghĩa như khoảng thời gian dài vô vị trong căn lều vải, trên những chiếc ghế bố nhà binh. Continue reading

Posted in Truyện ngắn, Điệp Mỹ Linh | Leave a comment

Dư Thị Diễm Buồn: NGOÀI NGƯỠNG CỬA CHIÊM BAO (16…18)

CHƯƠNG MƯỜI SÁU

Hôm nay, Thể Hà lái xe đường dài gần ba giờ đi thăm con. Bởi con bé Thể Quỳnh học kỷ sư trường đại học University of Illinois ở Champaigne. Thật ra thì vợ chồng Thể Hà muốn con học như chị và em nó theo ngành y. Vì con nhỏ có thừa khả năng để xin vào các trường y khoa, nhưng cháu học đâu nửa năm thì về nói với vợ chồng nàng:

– Con cũng muốn học y khoa như chị Thể Dao, nhưng con thử sáu tháng rồi, con thấy nghề nầy không thích hợp với con, nên con thưa với ba mẹ là con chuyển nghề. Con thích học kỷ sư chế tạo các đồ dùng bằng điện hơn. Thí dụ như là điện thoại bỏ túi, điện thoại xe hơi… Continue reading

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Truyện dài - Tiểu thuyết | Leave a comment

HIỂM HOẠ TRUNG CỘNG VỚI NGƯỜI VIỆT và DONALD TRUMP (JB Nguyễn Hữu Vinh)

HIỂM HOẠ TRUNG CỘNG
VỚI NGƯỜI VIỆT và DONALD TRUMP

Gần 2/3 thế kỷ dưới sự cai trị của đảng Cộng Sản, sức lực người dân bị khai thác đến kiệt quệ, cả bộ máy khổng lồ đè nặng trên đầu, trên cổ người dân đang tìm cách ngày đêm bòn xương rút máu người dân Việt. Trong hình, một người lao động nghèo ở Hà Nội.
(Hình: Nhac Nguyen/AFP/Getty Images)

Người dân Việt, dù là ai, ở tầng lớp nào, bất cứ ở vùng miền nào, thời đại nào và trong chế độ chính trị nào, thì khi nghĩ về đất nước, về tổ quốc, hiểm họa ngoại xâm từ phương Bắc vẫn luôn đứng hàng đầu của mọi nỗi ưu tư và lo lắng. Continue reading

Posted in Tài-liệu - Biên-khảo | Leave a comment

NGƯỜI TÌNH CAO THƯỢNG (Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích)

NGƯỜI TÌNH CAO THƯỢNG.

(Hình minh hoạ – nguồn: internet)

Ðám học trò ấy kết bạn với nhau thành một tổ học tập suốt thời kỳ Trung học từ khi họ thi đậu vào lớp Ðệ Thất trường công lập tại tỉnh lỵ. Sau ba tháng nghỉ hè ở đồng quê, đến ngày tựu trường họ kéo nhau trở lại nhà trọ chuẩn bị cho niên học mới. Trên boóc-ba-ga xe đạp, chở đầy sách vở, gạo, mắm, rau quả dành cho năm ngày nấu ăn tự túc trong tuần, họ vừa đi vừa chuyện trò cười vang trên con đường huyện lộ.

Rồi Tấn Toàn, trở thành mối tình đầu của cô bé Lam Lan. Và Lam Lan là hình bóng người con gái đầu tiên choán ngợp trái tim mười sáu của Toàn. Mối tình học trò thơ mộng nhưng cũng không kém phần nồng ấm. Continue reading

Posted in Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích, Truyện ngắn | Leave a comment

TẾT NGƯỜI BẮC Ở SÀIGÒN XƯA (Trịnh Bách)

TẾT NGƯỜI BẮC Ở SÀIGÒN XƯA
Trịnh Bách

Ngoài phố…

Ngoài đường, khu vực trước chợ Tết Bến Thành, Sài Gòn những năm 1960

Không khí Tết ở Sài Gòn hồi đó bắt đầu được cảm thấy từ sau Giáng Sinh. Những sạp bán đồ Giáng Sinh dọc các đường Lê Lợi và Nguyễn Huệ thật ra vẫn ngồi nguyên chỗ và chỉ thay đổi thiệp mừng Giáng Sinh sang thiệp chúc Tết mà thôi. Không khí hội hè “bắc qua” này kéo dài cho đến gần Tết, khi những khu vực bán hàng Tết thật sự được tổ chức. Continue reading

Posted in Một thời để nhớ, Tài-liệu - Biên-khảo | Leave a comment

Dư Thị Diễm Buồn: NGOÀI NGƯỠNG CỬA CHIÊM BAO (11…15)

CHƯƠNG MƯỜI MỘT

Mùa nhập trường năm đó Thể Dao vào lớp bốn, Thể Quỳnh vào lớp ba, Thái Dương lớp một. Tuần lễ trước ngày lũ trẻ đi học, Xuân Hà đến chở mẹ con Thể Hà đi mua áo quần, giày, vớ, cùng những thứ cần thiết cho chúng. Xuân Hà chỉ dạy cho các cháu cách mang giày vớ, mặc áo quần màu sắc thế nào cho hài hòa với nhau… để hòa họp và dễ hội nhập với những đứa trẻ cùng trường đa số là dân bản xứ.

Trước sự giàu mạnh, sang trọng, dân trí cao, tự do trong trật tự, sự thanh lịch của dân Mỹ, của những người di dân sống lâu năm ở đây, Xuân Hà tin chắc lũ con của Thể Hà sẽ hội nhập mau hơn người lớn… Vợ chồng Đông Nhựt mỉm cười nhìn nhau không nói gì, nhưng họ cảm thấy mình quê mùa như đã đi lùi về quá khứ hàng trăm năm trước! Continue reading

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Truyện dài - Tiểu thuyết | Leave a comment

NỢ ĐỜI MỘT NỬA, MỘT NỬA NỢ EM (Phạm Tín An Ninh)

NỢ ĐỜI MỘT NỬA, MỘT NỬA NỢ EM
-Phạm Tín An Ninh-

(Viết cho em và những người vợ lính trung hậu)

Thời còn đi học, lang thang từ Nha Trang đến Sài Gòn, dù con nhà nghèo, học tàm tạm, và nhan sắc dưới trung bình, tôi cũng đã mang tiếng đào hoa. Cho nên có muốn kéo dài thêm cái đời học trò để được mơ mộng đủ thứ chuyện dưới biển trên trời thiên hạ cũng đâu có cho. Rồi có phải thuộc dòng hào kiệt gì đâu, tôi cũng xếp bút nghiên theo việc kiếm cung. Nói kiếm cung cho nó vẻ văn chương và lãng mạn, chứ thực ra tôi vào lính, mà lại là thứ lính hạng bét thì làm gì có kiếm với cung. Có phải lính tàu bay tàu thủy gì đâu, mà là lính đi bộ. Lúc băng rừng lội suối, mặc bộ đồ trận hôi hám cả tuần không tắm, tôi ghét cay ghét đắng cái ông nào là tác giả cái câu ” Bộ Binh là nữ hoàng của chiến trường ” mà tôi đã đọc được ngay từ khi mới vào quân trường, đếm bước một hai để hát bài “Đường Trường Xa”. Continue reading

Posted in Hồi-ký - Bút-ký, Phạm Tín An Ninh | Leave a comment

TRÊN ĐỒI CAO (Khuất Đẩu)

TRÊN ĐỒI CAO

Họ chưa là gì của nhau. Anh, vẫn gọi nàng bằng cô và xưng tôi. Cô, tuy gọi bằng anh nhưng cũng không xưng em. Cứ như hai kẻ xa lạ mới gặp nhau lần đầu. Continue reading

Posted in Khuất Đẩu, Truyện ngắn | Leave a comment

BA TÔI VÀ TRẠI TÙ VĨNH PHÚ (Lê Xuân Mỹ)

BA TÔI VÀ TRẠI TÙ VĨNH PHÚ

Tác giả qua Mỹ năm 1998 diện đoàn tụ ODP, là một kỹ sư từng làm việc tại Kia-Tencor San Jose, California. Lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ với bài viết về Mẹ trong mùa Mother’s Day 2019, ông cho biết có người cha sĩ quan tù cải tạo chết ở trại Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa.

Bài viết mới kể về chuyện người mẹ và tác giả thăm nuôi đúng vào những giờ phút sau cùng của người cha trong trại tù cải tạo. Tựa đề đầy đủ của bài viết: “Ba Tôi, Những Giờ Phút Sau Cùng và người bạn tù trên đất Mỹ” được rút gọn theo nội dung. Continue reading

Posted in Chuyện Tù, Tội Ác Cộng-sản | Leave a comment

CÔ GÁI QUÁ GIANG TRONG ĐÊM MỒNG MỘT TẾT (Phạm Tín An Ninh)

CÔ GÁI QUÁ GIANG TRONG ĐÊM MỒNG MỘT TẾT

Chiếc thuyền nhỏ mang theo hơn năm mươi người, một nửa là đàn bà và con nít, ra khơi hai ngày thì gặp bão. Chúng tôi may mắn được một chiếc tàu chuyên chở dầu hỏa của Na Uy trên đường từ Nhật sang Singapore cứu vớt. Hai ngày sống trên tàu chúng tôi có cảm giác như đang ở trên một thiên đàng. Tất cả đều được tận tình hỏi han chăm sóc. Chúng tôi cảm thấy vừa mừng vừa xót xa khi nhận ra thế gian này vẫn còn có đầy ấp tình người. Họ là những kẻ xa lạ, không cùng màu da, màu tóc, không cùng ngôn ngữ, mà lòng thông cảm yêu thương họ đã dành cho chúng tôi lớn lao biết đến dường nào. Trong lúc những “người anh em” cùng một nhà thì lại hành hạ đuổi xô chúng tôi đến bước đường cùng để phải đành lòng bỏ nước mà đi. Với ân tình đó chúng tôi chọn Vương quốc Na Uy là quê hương thứ hai để gởi gấm phần đời còn lại của mình và vun đắp tương lai cho mấy đứa con nhỏ dại. Continue reading

Posted in Phạm Tín An Ninh, Phạm Tín An Ninh, Truyện ngắn | Leave a comment

Dư Thị Diễm Buồn: NGOÀI NGƯỠNG CỬA CHIÊM BAO (7…10)

CHƯƠNG BẢY

Mấy hôm rày đảo ở Kuku có vớt thêm một tàu vượt biên nữa cũng từ Việt Nam. Nghe đâu tàu có trên dưới ba mươi người gồm có đàn ông, đàn bà và trẻ con. Họ được hội đồng trại phân phối cho ở mấy căn lều hôm trước một số gia đình được đi định cư bỏ lại.

Như mọi ngày, khi trời ngả bóng, cơm trưa xong, bà Châu dọn dẹp chỗ nấu ăn, chén bát… Thể Hà bưng đồ lên suối giặt, chồng nàng cũng dắt mấy đứa con đi theo để tắm. Tắm xong, ba cha con, nhỏ xách thùng nhỏ, lớn xách thùng lớn đem nước về để dùng. Chỉ có Thái Dương còn nhỏ, đi gặp mô đất cao, hoặc chỗ đất đá lồi lõm thì té lịch bịch, bị xước tay, trầy chưn… nên lúc đi cùng như lúc về được ba luôn cõng trên lưng. Continue reading

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Truyện dài - Tiểu thuyết | Leave a comment

Dư Thị Diễm Buồn: NGOÀI NGƯỠNG CỬA CHIÊM BAO (1…6)


Tiếp theo VÉN MÀN SƯƠNG ẢO MỘNG

(Lê Thy đánh máy lại để phổ biến trên BVCV với sự đồng ý của tác giả) Continue reading

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Truyện dài - Tiểu thuyết | Leave a comment

Hồ Trường An: PHỎNG VẤN NỮ SĨ DƯ THỊ DIỄM BUỒN


TÂM SỰ CÙNG
NỮ SĨ DƯ THỊ DIỄM BUỒN

Trước năm 1968, những nữ sĩ miền Nam quá ít. Vào thời tiền chiến có bà Tú Hoa, tác giả truyện dài Bóng Mơ đã đoạt giải của Tự Lực Văn Đoàn. Sau đó bà Mộng Tuyết cũng đoạt giải Tự Lực Văn Đoàn nhờ thi tập Phấn Hương Rừng. Nhưng song song đó bà Mộng Tuyết vẫn viết tùy bút, tuy rằng đó là văn xuôi, nhưng những tùy bút đó thấm nhuần chất thơ hơn, cho nên chúng ta cho đó là những bài thơ du dương bằng văn xuôi được thêu hoa dệt gấm đúng hơn. Continue reading

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Hồ Trường An | Leave a comment

Dư Thị Diễm Buồn: VÉN MÀN SƯƠNG ẢO MỘNG (21…24)

CHƯƠNG HAI MƯƠI MỐT

Từ sáng sớm, trước khi đến sở làm, Đông ghé vào đem đồ ăn sáng cho tôi. Mặc dù trong dưỡng đường cho bịnh nhân ăn ngày ba bữa. Thế mà vú và cô Hai bảo rằng bịnh viện phục vụ cho nhiều bịnh nhân nên thức ăn không đầy đủ chất bổ dưỡng. Trưa có khi thì ba tôi, cô Hai và vú đem cơm trưa. Chiều thì Đông đem thức ăn vào và cùng tôi ăn chung bữa chiều.

Ngày nào Xuân Hà cũng ghé thăm sau giờ tan sở. Cô hay đem cho tôi những sách do Liêu Quốc Nhĩ dịch của bà xẩm văn sĩ Quỳnh Dao: Mùa Thu Lá Bay, Khói Lam Cuộc Tình, Bên Bờ Quạnh Hiu… Tôi đọc say sưa và mê lối văn gọn nhẹ, cốt truyện nồng nàn có hậu của bà. Continue reading

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Truyện dài - Tiểu thuyết | Leave a comment

Dư Thị Diễm Buồn: VÉN MÀN SƯƠNG ẢO MỘNG (16…20)

CHƯƠNG MƯỜI SÁU

Từ dạo ba tôi lên ở đây Thái Vân thường về thăm. Chúng tôi không nói nên ba tôi vẫn chưa biết gì về đời sống hiện tại của nó. Tôi giấu nhẹm chỉ nói với ba là nó đang làm nghề uốn tóc ở xa, lâu lâu mới về thăm. Ba tôi không hỏi nhưng tôi nghĩ ông đã nghi ngờ.

Chiều thứ bảy nào nếu không có mục gì, hoặc không đi đâu, tôi hay lên lầu ngóng Thái Vân đến chơi. Khi thấy tướng đi nhún nha, nhún nhảy của nó từ đầu đường Trần Quý Cáp và Lê Văn Duyệt thì lòng tôi nở hoa ngay, vì chúng tôi có rất nhiều chuyện để kể cho nhau nghe. Continue reading

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Truyện dài - Tiểu thuyết | Leave a comment

Nguyễn Tấn Hưng: MỘT TRỜI MỘT BIỂN

MỤC LỤC

01.Trong Mơ
02.Phút Ban Ðầu
03.Bệnh Của Người…
04. Tình Thư Trên Chiến Hạm
05.Mãi Mãi Còn Lâu
06.Như Cứt Trôi Sông
07.Ðường Về Bến Cũ
08.Phải Ở Lại Thành
09.Thấp Thoáng Hương Xuân
10.Ngổn Ngang Trăm Mối
11.Mộng Du…
12.Lời Nguyện Cầu
13.Cái Cảnh Chia Tay
14.Một Trời Một Biển

Bạt của Lê Bảo Trân
Nguyễn Tấn Hưng, tâm hồn biển lớn… ( Xuân Vũ)

—-> Chương 1

Posted in Truyện dài - Tiểu thuyết | Leave a comment

Dư Thị Diễm Buồn: VÉN MÀN SƯƠNG ẢO MỘNG (11…15)

CHƯƠNG MƯỜI MỘT

Chiều đi học về đến nhà, tôi nhận điện tín cô Hai gởi. Cô cho biết ba tôi bịnh gan tái phát phải nằm điều trị ở bịnh viện Mỹ Tho. Tôi lấy xe chạy đến tiệm uốn tóc Mai Lan, chỗ làm mới của Thái Vân, cho nó hay và bảo nó nếu được thì sáng mai về thăm ba chuyến xe sớm nhứt. Còn tôi chiều mai mới về được, vì sáng tôi có bài thi lên năm thứ ba rất quan trọng không thể bỏ qua. Nếu không đậu kỳ thi nầy, hoặc không thi, thì phải nhồi thêm một năm nữa. Continue reading

Posted in Dư Thị Diễm Buồn, Truyện dài - Tiểu thuyết | Leave a comment