NHÀ GIÁO MỘT THỜI NHẾCH NHÁC (Nhật Tiến)

Hồi ký của một nhà giáo sau 30-4-1975

Mục Lục

Lời Nói Đầu
Chương 1: Chọn Lựa
Chương 2: Nhu Yếu Phẩm
Chương 3: Học Sinh Cá Biệt
Chương 4: Một Thời …Giáo Án !
Chương 5: Lao Động Dưới Mái Nhà Trường XHCN
Chương 6: Tổ Chuyên Môn
Chương 7: Tuổi Trẻ Nhọc Nhằn
Chương 8: Thầy Cô ….Đi Học !
Chương 9: Vật Vã Theo Học Kỳ
Chương 10: Đò… Cùng Một Chuyến !
Chương 11: Nắng Sài Gòn…Ai Đi Mà Thấy Mát ?
Chương 12: Về Những Đổi Thay…
Chương 13: Có Những …..Tâm Tình !
Chương 14: Măng Có Được Mọc Thẳng ?
Chương 15: Bụi Phấn…Bụi Trần….
Chương 16: Làm Chủ Tập Thể
Chương 17: Quằn Quại Thân Giun
Chương 18: Sài Gòn Muôn Ngả Rẽ
Chương 19: Người Bạn Cũ
Chương 20: Một Cuộc Gặp Gỡ
Chương Cuối

—>Lời nói đầu

Posted in 1.Hồi-ký - Bút-ký, Nhật Tiến | 2 Comments

Bài 139: TÔI KHÔNG ƯA CỤ BIDEN (Vũ Linh/Diễn Đàn Trái Chiều)

 TÔI KHÔNG ƯA CỤ BIDEN

Cuối cùng thì cụ cựu PTT Joe Biden đã chiến thắng. Đảng Dân Chủ đã chính thức tấn phong cụ Biden làm đại diện ra tranh cử chống TT Trump.

Dĩ nhiên trong 4 thập niên làm thượng nghị sĩ và 8 năm làm phó tổng thống, cụ Biden đã dính dáng vào vô số quyết định chính trị lớn nhỏ, thành công bao nhiêu không biết, nhưng thất bại hay sai lầm thì vô kể.

Đó là lý do tại sao tôi KHÔNG ưa cụ Biden. Nước Mỹ KHÔNG thể khá được với một tổng thống như cụ Biden, suốt đời làm sai, nói nhầm. Continue reading

Posted in Bình-luận - Quan-điểm, Vũ Linh/DĐTC | Leave a comment

Bài 137: TÔI ‘ƯA’ TT TRUMP (Vũ Linh/Diễn Đàn Trái Chiều)

TÔI ‘ƯA’ TT TRUMP

Trong không khí có thể nói là ngột ngạt của những ngày gần bầu cử, các tiếng nói tung hô, chống đối nổi lên tứ phiá hơn vỡ chợ, cả nước hoảng loạn như sợ tsunami nào đó sắp nhận chìm cả gia tộc mình tới nơi rồi, bây giờ phải la hét, quơ tay quơ chân như tìm phao cứu sống.

Tất cả chỉ là một trò hát bộ oái ăm chưa từng thấy.

Quốc gia Cờ Hoa này đã có mặt trên bản đồ thế giới từ hơn 250 năm. Cứ 4 năm lại có bầu tổng thống, ông này đi, ông kia tới, đảng này mất quyền đảng kia thay thế, chu kỳ như quả lắc đồng hồ, chẳng có tsunami nào nhận chìm cái xứ này hết.

Như Mỹ nói, bầu bán hay không bầu bán, ‘life goes on’… Continue reading

Posted in Bình-luận - Quan-điểm, Vũ Linh/DĐTC | Leave a comment

ANH EM NHÀ HUNG THỦ (Xuân Thới)

ANH EM NHÀ HUNG THỦ

Cái thuở mà sinh con cắt rốn bằng mẻ chai, mẻ sành hay cật tre khô vót sắc; cùng lắm là lưỡi hái, dao trầu thay cho dao kéo vô trùng ngày nay. Sau đó, lỡ con có nhức đầu, sổ mũi mời thấy cúng hơn là cho uống lá như người lớn “đói ăn rau, đau uống lá” thường tình. Khiến bà Hợi phải căng bụng đẻ cho chồng đến mười ba lần con; để quyết cho có người nối dõi tông đường nhà ông, vì ông chẳng những là con trai trưởng mà còn là đích tôn của một dòng họ lớn, hương hỏa từ đường nhiều, nhà có của ăn của để. Thế nhưng chung cuộc ông bà cũng chỉ còn lại một gái hai trai. Người con lớn là gái, đẻ đến lần thứ năm. Hai người con cuối cùng thứ ba và tư (thứ lại, tức là mười ba, mời bốn) mới được là trai. Continue reading

Posted in 4.Truyện ngắn | Leave a comment

CA HÁT VỚI MA (Tràm Cà Mau)

CA HÁT VỚI MA
Chuyện kể của ông Năm.
Ngưòi chép lại: Tràm Cà Mau.

Mãi đến bây giờ, khi ngồi kể lại chuyện nầy, tôi vẫn không tin đã gặp ma. Con “Ma-Tìm-Vàng” ở thành phố Yreka tại miền Bắc tiểu bang California. Thành phố cổ lỗ nầy được mọc lên vào năm 1851, khi cơn sốt tìm vàng cháy bỏng miền đất cơ hội của Mỹ, và dân tìm vàng ùn ùn đổ về đây. Cho đến ngày nay, dân số cũng chỉ có khoảng bảy ngàn ngưòi.

Khi tôi tỉnh dậy trong bệnh viện của thành phố Yreka, và kể cho cô y tá nghe chuyện gì đã xẩy ra đêm qua, thì cô tái mặt và tỏ vẻ e dè sợ sệt. Cô nói rằng, tôi đã gặp con “Ma-Tìm-Vàng”. Cứ đúng ba năm, con ma xuất hiện môt lần, và ám hại du khách. Cảnh sát phải khiêng xác vào bệnh viện, may mắn thì không can gì, xui thì liệt nửa người, méo miệng, xui hơn thì về nghĩa địa nằm. Continue reading

Posted in 4.Truyện ngắn, Tràm Cà Mau | Tagged , , , | Leave a comment

XỨ KHỈ NHỌN (Tràm Cà Mau)

XỨ KHỈ NHỌN

Vào một đêm đã khuya, trăng sao lờ mờ, giữa mùa xuân năm 1975, đoàn thám hiểm Phi Châu gồm bảy nhà sinh vật học người Na Uy đang bị bộ lạc khỉ vây hãm tấn công mà không biết .Người canh gác uể oải ngồi cầm súng ngáp dài nhìn ra xa, ông cũng không ngờ hiểm nguy gần kề. Sáu người khác đang ngủ yên giấc trong lều sau nhiều ngày theo dõi sinh hoạt của bộ tộc khỉ đặc biệt nầy. Continue reading

Posted in 4.Truyện ngắn, Tràm Cà Mau | Tagged , | Leave a comment

CHUYỆN NGÀY THƠ ẤU (Phạm Thắng Vũ)

CHUYỆN NGÀY THƠ ẤU
(nguồn: https://nhavanphamthangvu.wordpress.com/)

Hình chụp PTV, đứng giữa anh trai và mẹ
(mẹ tay bế em gái) của ngày xưa.
Ảnh do bố chụp ở Tân Hương-Kon Tum.

Ở tuổi nào thì ký ức con người ta mới bắt đầu giữ lại được các hình ảnh cũ? Còn tuổi sơ sinh phải có người bồng bế trên tay thì chắc chắn sẽ không nhớ gì cả. Vậy từ tuổi lên ba hay lên năm, lên sáu… thì mới có thể nhớ chút chút về cái ngày còn bé của mình? Ai cũng có một tuổi thơ còn bé và nó bắt đầu từ tuổi nào? Cái tuổi thơ đó tất nhiên nó đã là một ngày xưa lắm của cuộc đời mình. Nhà văn Duyên Anh thì gọi cái thời tuổi thơ đó là Ngày Xưa Còn Bé trong một tác phẩm của ông. Điều đó đúng nhưng theo Phạm Thắng Vũ (PTV) là phải nhớ được cái tuổi thơ này thì mới thú. Với PTV thì ngày xưa còn bé bắt đầu ở tuổi lên bẩy vì bản thân chỉ nhớ được ít chuyện xẩy ra trong thời kỳ này, xa hơn nữa thì chịu. Để tránh sự trùng lập đề bài, PTV xin sửa cái tựa là Chuyện Ngày Thơ Ấu. Continue reading

Posted in * Phạm Thắng Vũ, 1.Hồi-ký - Bút-ký | Leave a comment

Võ Đại Tôn: KHO VÀNG CỦA THƯỢNG TƯỚNG CS CHU VĂN TẤN

Kho vàng của thượng tướng cộng sản Chu Văn Tấn
(Chuyện kể trong tù
nhân một dịp Tết Hải ngoại, cuối năm 2013
)

Trại tù Thanh Liệt, huyện Thanh Trì, ngoại ô Hà Nội, cũng như trại tù Hỏa Lò ở Hà Nội, là những trại giam hình sự, nhưng có một số phòng đặc biệt để giam cầm những phần tử mà chế độ cộng sản gọi là “phản động, chống đối cách mạng”. Tại trại tù Hỏa Lò, trong thời gian chiến tranh, các phi công Hoa Kỳ (trong đó có đương kim Thượng Nghị Sĩ Mc.Cain) bị bắt giữ, giam cầm. Các tù nhân chiến tranh Hoa Kỳ này thường gọi mỉa mai đó là “Khách sạn Hilton”.

Continue reading

Posted in **Chuyện Tù | 1 Comment

HÌNH BÓNG CŨ (Sơn Nam)

Hồi cuối năm 1949, tôi tản cư ra chợ Rạch Giá, ăn nhờ ở đậu tại xóm Sân banh, sát mé biển. Ở tỉnh nhỏ, thật khó kiếm một chân giáo viên tư thục hoặc thơ ký hãng buôn, vì vậy suốt ba bốn tháng trường, tôi cứ nằm nhà mà tập tành việc văn chương, gởi những bài thơ thuộc loại “đồng quê” cho hầu hết các nhựt báo, tuần báo ở Sài Gòn với hy vọng sẽ được các nhân viên tòa soạn lưu ý nâng đỡ. Đôi ba lần tên tôi được nêu trong mục Cánh nhạn bốn phương với kiểu trả lời: “Bạn Hoài Hương: nhận được tác phẩm của bạn. Rất tiếc vì nội dung cưỡng ép, kỹ thuật hơi vụng… nên chúng tôi hy vọng vào những sáng tác về sau. Chúc bạn cố gắng”. Có bạn phụ trách mục Cánh Nhạn, Thư Tín vô tình hay cố ý gọi tôi là cô Hoài Hương và (điều này chắc họ vô tình) đã loan tin nhận được một thiên tiểu thuyết của tôi với nhan đề quá lạ vì chưa bao giờ tôi gởi đến báo ấy thiên tiểu thuyết nào cả. Continue reading

Posted in 3.Truyện dài - Tiểu thuyết, Sơn Nam | Leave a comment

CÔ DUNG (Lan Khai)

Kính tặng hương hồn Mẹ! Continue reading

Posted in 3.Truyện dài - Tiểu thuyết, Lan Khai | Leave a comment

100 năm Hoa Kỳ chống Chủ nghĩa Cộng sản và bầu cử Mỹ 2020 (VOA Tiếng Việt)

Cờ Trung Quốc, cờ Đảng Cộng sản Trung Quốc và Hoa Kỳ bày bán ở một khu chợ ở tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc, ngày 10/05/2019.

Tác giả Roger Canfield vừa ra mắt một quyển sách về cuộc chiến của Hoa Kỳ kéo dài một thế kỷ chống lại Chủ nghĩa Cộng sản, mà theo ông cuộc chiến này sẽ “lụi tàn,” nếu Tổng Thống Donald Trump thất cử vào tháng 11 này.

Tiến sĩ Roger Canfield là một ký giả hiện sống tại California và là một nhà phân tích chiến lược chính trị dày dặn kinh nghiệm, chuyên nghiên cứu về Chủ nghĩa Cộng sản và các chính sách của Hoa Kỳ. Continue reading

Posted in Bình-luận - Quan-điểm, Hải-ngoại, Thời-sự | 1 Comment

KHI TỪ THỨC VỀ TRẦN (Bình-nguyên Lộc)

1.

Ban đầu Phi ngỡ họ là hai chị em. Người đờn bà trạc bốn mươi lăm tuổi, hay trẻ hơn cũng nên, nhưng không được có sức khỏe cho lắm nên trông khá già. Bà ta mặc y phục rất đắt tiền, nhưng có vẻ quê, không phải quê theo lối nông dân, nhưng quê như một phụ nữ hạng thường mà học làm sang. Phấn đánh vụng quá, đã không che nổi các đường nhăn, lại còn cứ muốn tróc ra như vảy lác. Bà ta diện nữ trang nhiều quá sức, món nào cũng làm toàn bằng vàng y, khiến trông bà, người ta có cảm giác nhìn một người phụ nữ thiểu số mới làm giàu.

Người đờn ông, trái lại, thì cực kỳ hào hoa phong nhã. Hắn mặc Âu phục vừa sang, vừa có tướng con nhà thể thao. Con người khôi ngô tuấn tú ấy chỉ độ ba mươi là cùng. Continue reading

Posted in 3.Truyện dài - Tiểu thuyết, Bình-nguyên Lộc | Leave a comment

TẠI SAO TÔI BẦU CHO TT DONALD TRUMP NHIỆM KỲ 2020 (Đỗ Ngọc Hiển)

Tại sao tôi bầu cho Tổng-thống Donald Trump nhiệm kỳ 2020
(Một góc nhìn)
Đỗ Ngọc Hiển
Cựu giáo sư Kinh-tế
Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam

LỜI MỞ ĐẦU

Người viết bài này với tư cách là công dân của một quốc gia, với một chút kiến thức về kinh tế học qua trường sở, những trải nghiệm sống và giảng dạy môn kinh tế học tại nhiều đại học thời Đệ nhị Việt Nam Cộng Hòa. Người viết cũng từng phục vụ trong Bộ Kinh tế với nhiều chức vụ khác nhau từ năm 1965 sau khi trở về từ Hoa Kỳ sau 6 năm như một du sinh học bổng “Chương trình lãnh đạo” (Leadership program) do cơ quan viện trợ Hoa Kỳ USOM, bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đài thọ. Người viết đã theo học tại hai đại học University of Wisconsin 1959 và đại học Georgetown University, Washington D.C, 1962, trở về nước 1965, phục vụ tại Bộ Kinh tế và giảng dạy môn Kinh tế học tại các trường đại học : Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam, trường Chính trị kinh doanh – Viện Đại học Đà Lạt, trường Kinh Thương – Viện Đại học Minh Đức và Đại học Cửu Long (Mekong University) Gia Định cho tới ngày mất nước.

Như đã nói ở trên, người viết bây giờ là một công dân của quốc gia Hoa Kỳ, nên có trách nhiệm đóng góp một số kiến thức chuyên môn trong việc chọn lựa một nhà lãnh đạo tài đức ngày càng đưa quốc gia và dân tộc phú cường và hạnh phúc.

Quan điểm của người viết trong bài nầy phần lớn dựa trên các dữ kiện được trích ra trong một số cuốn sách dưới đây do một số các sử gia nổi tiếng về các đời tổng thống Hoa Kỳ, cố vấn tổng thống, chính trị gia, nhà báo, nghiên cứu sinh tại các trung tâm nghiên cứu như Hoover Institute tại đại học Stanford, Brookings Institute và Rand Corporation v..v… Continue reading

Posted in Bình-luận - Quan-điểm, Văn Hoá Vụ - Trường Võ Bị Đà Lạt | 1 Comment

Tập truyện ngắn: MƯA XUÂN (Nhật Tiến)

MỤC LỤC

Mưa Xuân

Một Vạt Nắng Xuân Trên Hè Phố

Một Con Người sắc Sảo

Vòng Quay Trần Thế

Quà Tặng Đêm Giao Thừa

Chuyện Tết Miền Đất Đỏ

Ngất Ngưởng Chiều Cuối Năm

Nhóm Lửa

Posted in 4.Truyện ngắn, Nhật Tiến | Tagged , | Leave a comment

Bài 146: LẠI NÓI VỀ THUẾ (Vũ Linh/Diễn Đàn Trái Chiều)

Tuần rồi, DĐTC có dịp bàn về chuyện thuế của TT Trump. Sẵn trớn, tuần này ta bàn về thuế của… chúng ta.

Thuế là vấn đề có thể nói quan trọng nhất đối với dân Mỹ, hiển nhiên vì nó đụng thẳng đến túi tiền của mỗi người, mỗi gia đình. Cũng chính vì lý do đó mà câu chuyện thuế luôn luôn được các chính khách của cả hai đảng khai thác để chiêu dụ hay hù dọa cử tri tùy nhu cầu. Continue reading

Posted in Bình-luận - Quan-điểm, Hải-ngoại, Thời-sự, Vũ Linh/DĐTC | 1 Comment

CON NGƯỜI QUẢ LÀ… DỄ SỢ. (Gã Siêu)

Cách đây không lâu, gã có theo dõi trên truyền hình một bộ phim hình sự nhiều tập của Úc mang tựa đề là “Cuộc chiến thầm lặng”. Tuy chỉ xem bữa đực bữa cái, hôm được hôm không, nhưng rất may mỗi tập là một vụ án, nên có đứt đoạn cũng chẳng sao cả.

Hôm ấy, anh chàng cảnh sát được lệnh đi công tác nhưng không được mang theo súng để xâm nhập vào một tổ chức buôn lậu bạch phiến.

Thế nhưng, không hiểu sao, anh chàng lại lén vào kho, lấy trộm một khẩu mà nhét vô cạp quần. Khi hoàn tất công tác, bị cấp trên khiển trách, anh chàng đã trả lời :

-Khẩu súng không nguy hiểm, nhưng con người xử dụng khẩu súng mới thật là… nguy hiểm. Continue reading

Posted in Gã Siêu, Vui cười-Phiếm-luận | Leave a comment

Bài 145: FAKE NEWS THUẾ! (Vũ Linh/Diễn Đàn Trái Chiều)

‘Chị cả’ của làng báo cấp tiến Mỹ, New York Times (NYT), vừa liệng vào Tòa Bạch Ốc một trái bom mà TTDC đồng loạt tung hô như là bom nguyên tử sẽ phá tan Tòa Bạch Ốc và giấc mộng thắng cử của TT Trump. Thời điểm tuyệt hảo! Phối hợp Biden + DC + TTDC tuyệt vời!

Điểm đáng nói là tất cả các cơ quan ngôn luận của TTDC từ Washington Post cho tới USA Today, NYT, và tất cả các đài TV như CNN, NBC, CBS, ABC, MSNBC đã xúm lại chạy tít khổng lồ coi như bom nguyên tử đã nổ thật. Anh Wallace chộp ngay cơ hội, hỏi móc TT Trump trong cuộc tranh luận với cụ Biden liền.

NYT cho biết đã có được hồ sơ thuế của cỡ 20 năm của TT Trump và Tổ Chức TO của ông. Trong bài viết đầu tiên của một loạt bài mà NYT sẽ tiếp tục đăng trong những ngày tới cho tới ngày bầu cử, NYT tiết lộ nhiều tin mà TTDC cho là ‘động trời”.

Ta xem lại trái bom nguyên tử mới của TTDC.

Xin các cụ DỰT ngồi chắc trên ghế kẻo thất vọng quá, té gẫy xương chậu. Continue reading

Posted in Bình-luận - Quan-điểm, Hải-ngoại, Thời-sự, Vũ Linh/DĐTC | 1 Comment

ĐI TÌM LAI LỊCH MỘT BÀI THƠ (Huy Phương/Người Việt)

ĐI TÌM LAI LỊCH MỘT BÀI THƠ

“Anh hùng mưu sự chẳng nên
Cúi xuống thẹn Ðất, ngước lên thẹn Trời!”

(Tâm Sự Người Bại Tướng)

* Bài “Tâm Sự Người Bại Tướng”không phải của Thiếu Tướng Đỗ Kế Giai, mà là của Hòa thượng Tuyên Úy Phật Giáo Thích Giác Hoa, một bạn tù của Tướng Giai ở trại Thanh Phong. Continue reading

Posted in **Chuyện Tù, 2.Một thời để nhớ, Thơ | Leave a comment

MƯA THU NHỚ TẰM (Bình-nguyên Lộc)

MỤC LỤC

1-Xác Không Chôn

2-Ho Lao Muôn Năm

3-Nhơn Sinh Quan Bao Tử

4-Nuôi Ghẻ

5-Thú Tánh Sơ Khai

6-Thước Đo Nghệ Thuật

7-Không Có Thứ Thiệt

8-Một Lối Trả Thù Độc Đáo

9-Mưa Thu Nhớ Tằm

10-Kẻ Đào Ngũ

11-Tôi Đã Chết Rồi

12-Tre Phải Tàn

13-Mẹ Tôi Tái Giá

14-Lại Mẹ Tôi Tái Giá

15-Màu Thời Gian

16-Quyển Gia Phổ

17-Bánh Xe Lịch Sử

—>1-Xác Không Chôn

Posted in 4.Truyện ngắn, Bình-nguyên Lộc | Tagged , | Leave a comment

CHIẾC VÉ XE ĐIỆN (Hoàng Hải Thủy)

Tôi ra đời trong một thành phố nhỏ ở gần Hà Nội. Thành phố, đúng ra nó chỉ là một tỉnh lỵ, nhưng tôi vẫn khoái gọi Hà Đông là một thành phố. Danh từ “thành phố” nghe ít quê hơn là tỉnh lỵ. Hà Đông, thành phố thời thơ ấu của tôi là thành phố duy nhất ở Việt Nam, và ở cả Đông Dương nữa, có một đường xe điện dài, dài tới 12 cây số, đường xe điện dài nhất Việt Nam đó nối liền Hà Đông với Hà Nội. Continue reading

Posted in 4.Truyện ngắn, TUỔI NGỌC-1969 | Tagged , , , | Leave a comment

CHỊ NGUYỆT (Cửu Long)

Xin giới thiệu một truyện ngắn cảm động: CHỊ NGUYỆT

Một chuyện tình thời chinh chiến.
Một tấm gương của người vợ lính VNCH và là vợ cựu tù “cải tạo”
Một câu chuyện thật của người trong cuộc,
những thương tâm cho các nhân vật chính
và Tình con người Miền Nam.
Continue reading

Posted in 4.Truyện ngắn | Leave a comment

CÁI TỦ CHÈ CỦA MẸ TÔI (Hoàng Hải Thủy)

Ngày xưa còn bé, tôi ở Hà Đông. Thầy tôi thuộc phái cổ, cụ bận y phục ta: đội khăn, áo dài. Mùa hạ áo dài the. Mùa đông áo đọan, áo sa. Ngày Tết áo gấm. Thầy tôi thích chơi lan và đồ cổ. Phòng khách của nhà tôi có sa-lông Tầu, hoành phi, câu đối, có đĩa bát cổ, có sập gụ và có cái tủ chè.

Cái tủ chè thời thơ ấu của tôi được kê sát tường, dưới tấm hoành phi sơn son, thếp vàng lớn nhất nhà và sau cái sập gụ. Phần giữa tủ lồng kính, trong cũng bầy bát đĩa, lọ cổ. Hai đầu tủ là hai ngăn tủ gỗ, cánh cửa tủ khảm xa-cừ. Một ngăn là tủ riêng của thầy tôi, ngăn bên kia là tủ riêng của mẹ tôi . Continue reading

Posted in 4.Truyện ngắn, TUỔI NGỌC-1969 | Tagged , , , | Leave a comment