Kim Vân Kiều tân truyện (Hoàng Thị Bích Ti)

Chương III

Chiếc Honda ôm chở Thúy Kiều cùng với Mã Giám Sinh ngừng lại trước sân ga. Họ Mã rút hai tấm vé tàu ra, bảo nàng:

“Mình đi tàu Thống Nhất an toàn hơn em ạ. Khi ra tới điểm hẹn ở Hải Phòng mình sẽ xuống thuyền vượt biên.”

Kiều ngạc nhiên:

“Tại sao phải ra tới Hải Phòng? Em chưa nghe ai vượt biên từ đường Hải Phòng bao giờ cả!”

Sinh chắc lưỡi:

“Em đừng hỏi lôi thôi. Anh sắp đặt hết rồi! Chuyến đi của mình qui mô hơn nhiều, chu đáo hơn nhiều. Mình xuất phát * từ Hải Phòng cũng có nguyên do, từ từ..em sẽ biết. Đừng có hỏi nhiều nữa, lỡ người ta sinh nghi.”

Kiều ngoan ngoản ôm gói hành lý trước ngực, nối gót theo Sinh. Mã Giám Sinh nhẹ dìu nàng, nói nhỏ:

“Anh mua ‘vé nằm’* cho em đỡ mệt và cũng đỡ bị dòm ngó. ‘Vé ngồi’* đông người hôi thúi lắm, gà vịt lẫn lộn với người. Đó là chưa nói ngồi gần cửa hay bị giật bóp hay là dân côn đồ chọi đá lên, vỡ đầu chảy máu như chơi!”

Thúy Kiều tâm phục, khẩu phục. Lòng thầm biết ơn Mã Giám Sinh đã chu toàn, chu đáo quá. Đêm hôm ấy nằm bên Mã Giám Sinh trên chiếc giường nhỏ độc nhất trong phòng, Thúy Kiều nơm nớp không sao chợp mắt được. Phần vì lần đầu tiên phải xa nhà qua đêm, phần thì Mã Giám Sinh cứ năm lần bảy lượt, thở vắn thở dài, năn nỉ:

“Em Kiều ơi, lần ra đi này không biết sống chết ra sao! Mai này ra tới Hải Phòng nếu êm buồm thuận gió thì không nói gì, chứ lỡ mà gặp hải tặc thì mười phần chết bảy còn ba. Chi bằng hai ta hãy gá nghĩa đá vàng, nên duyên chồng vợ. Đêm nay anh đã năm lần bảy lượt nhận em là vợ. Một lời đã nói ra, tứ mã nan truy. Đã mang tiếng là vợ anh rồi thì đóng trọn vai trò người vợ luôn đi. Cho anh hết luôn đi! Chứ mai kia ngọc vỡ bình tan vào tay hải tặc thì uổng phí một đời hoa, em còn chi để mà.. hiến thân đền đáp cho anh. Thôi thì cứ sòng phẳng trước vậy mà hay. Nợ nần thanh toán cho xong, khỏi mất công tính tiền lời lôi thôi.”

Lời Sinh rù rì cả đêm, kiến trong ổ cũng phải bò ra. Thúy Kiều xiêu xiêu, ngập ngừng, thỏ thẻ:

“Một lời đã gọi vợ chồng thì âu cũng là duyên tiền định. Chàng ơi, thân em như hạt mưa sa. Hạt qua đất Thái, hạt vào Đài Loan. Nay mới mười mấy tuổi đầu đã phải sớm lìa bỏ gia đình, quê hương thì thân em còn có quản gì. Nếu chàng đã hạ quyết tâm thì em cũng xin hiến thân đền đáp. Chỉ mong sao khi gã cho anh, em sai đâu anh dạ đó thì em đã lấy làm mản nguyện rồi.”

Mã Giám Sinh nghe vội mấy lời, trong bụng mừng rơn. Thế là, khăng khăng mở khoá động đào, vùi hoa dập liễu cho rồi đời hoa. Nửa đêm tỉnh dậy, nhìn sang thấy Mã Giám Sinh ngáy pho pho để mặc nàng nằm trơ như cánh hoa trong vườn hoang sau đêm mưa, Thúy Kiều ê chề tủi thân. Càng ngắm ý trung nhân, càng dấy lên muôn vàn nỗi đa nghi. Bên ngoài, trời tối mênh mông. Tiếng còi tàu nghe càng thêm nảo nuột. Đêm nay, con tàu Thống Nhất sẽ đưa người con gái Sàigòn tới nẻo đoạn trường nào trên xứ Bắc…

Sáng hôm sau, tới sân ga. Mã Giám Sinh cùng Thúy Kiều đón xe đò Liên- Sô đi tiếp. Sinh nói còn đi nửa ngày nữa mới đến nơi tá túc, chờ xuống tàu. Đường đi gập ghềnh, vất vã. Hai bên đồi núi chập chùng. Thỉnh thoảng đi qua một phố quận. Nhà cửa xơ xác. Người ốm, chó, heo, bò cũng ốm. Trong xe, hơi người hầm hập. Mùi xăng dầu xông lên choáng váng. Chiếc xe đò chở đầy ắp người và hàng hoá chạy khập khiểng như con ngựa già rồi tắt máy. Cả xe nhao nhao. Người lơ xe lăng xăng. Người tài xế rời tay lái. Cả hai một già, một trẻ chụm đầu vào máy hì hục. Nắng gay gắt. Cả tiếng đồng hồ trôi qua. Mặt người nào cũng đỏ au. Vài người hành khách lục đục leo xuống, ngồi bệch ngay bên vệ đường. Vài người nỗi cáu đòi tiền vé lại. Ông tài xế sừng xỏ:

“Vé mua rồi không trả lại. Chờ sửa xe xong rồi đi tiếp, ai không chờ thì cứ việc đón xe khác mà đi!”

Người lơ xe hối thúc mọi người leo xuống. Cả đám người hì hục xúm vô đẩy. Mã Giám Sinh đứng lơ tơ mơ, ngó trời ngắm cảnh liền bị người tài xế kêu giật ngược:

“Kìa, cái anh kia! Tới đẩy phụ chứ sao còn đứng đó cha nội!”

Sinh vội vàng xắn tay áo, miệng lầu bầu:

“Xe đò gì mà phải đẩy kỳ cục vậy nè!”

Người lơ xe nói mau:

“Xe liên sô đó! Anh có biết xe Liên-Sô không? Liên-Sô là liên tục vừa xô, vừa đẩy thì nó mới chạy!”

Cả đám hành khách cười ồ. Quả nhiên, sau màn liên tục xô đẩy, xe mới ì ạch nổ máy. Đoàn người lũ lượt kéo nhau leo lên. Người nào cũng mệt lã. Xe chạy khoảng xa rồi rẽ vào một con đường mòn, dừng lại trước hai cánh cổng sắt có treo bảng Hàng Cơm. Sinh quay sang Kiều uể oải:

“Xe dừng lại ăn trưa, em ạ.”

Một người thanh niên lăng xăng mở cổng. Xe chạy vào, dừng dưới một bóng cây trong khoảng sân rộng lớn. Người lơ xe kêu lớn:

“Bà con cô bác ơi, xuống ăn cơm đi!”

Hai cánh cổng khoá kín sau lưng. Lại lục đục leo xuống xe, trong tiếng giục giã của tốp người trong quán ùa ra. Kiều ngơ ngác nhìn đám đàn ông, đàn bà đón khách bằng bộ điệu hung hản. Họ luôn mồm chỉ chỏ, nói năng như quát. Thúy Kiều và Mã Giám Sinh chọn cái bàn nhỏ nhất trong dãy bàn kê rãi rác trên khoảng sân đất nện. Không tường. Không vách. Chỉ vỏn vẻn một mái tôn trên đầu. Vừa ngồi xuống ghế, một gã chạy ra, hất hàm:

“Ăn gì?”

Phần vì nóng bức, phần thì mệt, Thuý Kiều uể oải lắc đầu bảo Mã Giám Sinh:

“Kêu cho em ly trà đá, em không đói!”

Lập tức, gã bồi bàn liền quát:

“Không đói cũng ăn! Không ăn bây giờ thì đem lên xe ăn! Đã vào đây không ăn thì đừng hòng đi!”

Thúy Kiều kinh hãi, lặng thinh, Mã Giám Sinh giã lã:

“Thôi cho tôi dĩa cơm gì cũng được. Còn vợ tôi thì cho cổ một tô mì hay hủ tiếu gì cho dễ ăn.”

Tên ấy lại quát:

“Đây không có mì miếc gì hết! Một món cơm thôi!”

Sinh lại giã lã:

“Ờ, thì hai dĩa cơm, hai ly trà đá đi!”

Tiếng quát tháo của bọn chủ quán nỗi lên rần rần khắp quán. Những người hành khách trên chuyến xe Kiều gục mặt xuống, lấm lét. Chờ cho gã đàn ông đi khuất, Kiều thì thầm:

“Hàng quán gì mà ghê rợn quá vậy anh?”

Sinh nói nhỏ:

“Mình lọt vô cái ổ của tụi cướp đường rồi em ạ! Nhiều lắm, anh nghe nói có quán còn cầm cả gậy gộc đánh người, đập xe nếu mà không ăn của nó đấy! “

Kiều kín đáo ngó quanh. Một cô gái còn rất trẻ, bụng chửa thè lè, tay bồng đứa con nhỏ đang đứng lớ ngớ bên tấm bảng: ‘Nhà iả’*. Thằng bé trên tay cô khóc lè nhè. Tiếng khóc của nó chẳng làm cô để tâm vì cô còn đang mãi mê quan sát từng người hành khách trong quán. Thúy Kiều đứng lên, bảo Mã Giám Sinh:

“Em đi vệ sinh “

Người con gái bồng con chờ cho Kiều rảo bước đến gần, chìa tay, lạnh lùng :

“Muốn đi ‘nhà iả’* hở? Mười ngàn!”

Kiều im lặng, nhẹ rút mười ngàn trong túi ra đưa cô gái. Chỉ tay vào cánh cửa thông ra ngoài, cô gái không buồn nhìn Thúy Kiều:

“Ngoài kia!”

Kiều bước qua cánh cửa, một khoảng đồng nắng cháy mở toang hoang. Trời đất bao la, đâu cũng là nhà…Vài ba người, đàn ông, đàn bà đang lum khum bên mấy lùm cây nhỏ như đang tìm sâu, bắt bướm. Chém cha cái sự đời! Kiều ngậm ngùi ngồi xuống bên bụi cỏ xè xè vàng hoe, khuất xa. Ngẫm đến cuộc đổi đời mà thầm xót xa cho người, cho mình khôn xiết….

Khi Thúy Kiều cùng Mã Giám Sinh tới nơi thì trời đã chạng vạng. Sinh bảo người phu thồ đứng chờ rồi quay sang Kiều, nói nhỏ:

“Đây là nhà của Má Mì, mình ở lại đây chờ ngày xuống tàu. Anh phải đi ‘liên hệ’* với chủ ghe, em cứ an tâm mà ở lại chờ tin anh.”

Kiều lo lắng nhìn vô. Ánh đèn mù mù toả ra. Chung quanh không có lấy một ngọn đèn đường. Nhà nằm một mình trên quốc lộ. Sau lưng là một rừng cỏ uá và những tảng đá ù lì nằm rãi rác. Hai bên không có căn nhà. Một người đàn bà gầy nhom xô cửa bước ra. Cái dáng đi sàng qua sàng lại như cành tre trước gió. Bà vui vẻ, luôn tay vẩy:

“Vào đây, vào đây!…Gớm, đã chờ cả buổi.”

Sinh cười:

“Xe đò bị hư dọc đường…”

Người đàn bà cười tít mắt:

“Đã biết ngay mà!”

Quay sang Kiều, Sinh nói nhanh:

Má Mì đó em, chào Má Mì đi!

Kiều gật đầu, lí nhí. Má Mì ngắm Kiều từ đầu tới chân, cười toe:

“Úi dào, con gái nhà ai mà đẹp gái thế này! Vào đi, chúng ta là người một nhà cả.”

Sinh thối thác:

“Giờ tôi còn phải đi nhanh kẻo người phu xe chờ. Tối tôi mới trở lại sau!”

Nói rồi, phóng lên xe dông tuốt. Thúy Kiều bối rối trông theo, còn chưa kịp nghĩ suy thì Má Mì đã nắm tay kéo vào nhà. Ngọn đèn dầu sáng vừa đủ để nhìn rõ căn phòng sơ sài bàn ghế. Khoảng năm, sáu tấm màn đủ màu sắc ngăn căn phòng thành một chiều dài hẹp như một nhà trọ rẻ tiền. Một cô gái ló mặt ra sau bức màn nhìn Kiều, chẳng nói một câu. Những cô khác, ngồi xoãi chân trên ghế rầm rì to nhỏ với nhau, thờ ơ không để tâm tới người khách lạ mới vào. Bước tới một tấm màn cuối phòng, Má Mì vén màn, đon đã chỉ chiếc giường tre:

“Đây, đây là chổ ngủ của cô em. Đồ đạc cứ để đây! Chỉ khi nào tiếp khách thì phải coi chừng mấy thằng sở khanh nó ăn cắp!”

Kiều còn ngơ ngáo chưa hiểu gì, thì Má Mì đã nói tiếp:

“Tiền cô em kiếm được thì chia sáu, bốn. Đây lấy sáu, cô em lấy bốn. Tiền boa thì cô em giữ. Tiền nhà tính riêng, tiền cơm tính riêng.”

Kiều nhỏ nhẹ, tay móc túi, miệng nói:

“Dạ, vợ chồng tôi ở đây mấy ngày tiền cơm bao nhiêu xin trả luôn. Kẻo tới ngày đi lụp chụp lắm!”

Má Mì tròn mắt bán tín bán nghi, trong khi Thúy Kiều móc túi hoài hủy vẫn không thấy đâu. Gần triệu bạc mang theo trong mình phòng thân đã không cánh mà bay. Bối rối, Kiều nói nhanh:

“Chắc anh Sinh chồng tôi giữ tiền rồi. Lát nữa, ảnh về tới tôi sẽ nói ảnh thanh toán cho bà.”

Má Mì cười xòa:

“Chỗ trong nhà với nhau, không cần phải đóng kịch vợ chồng gì đâu. Đây đã biết cả rồi!”

Kiều, mặt đỏ bừng:

“Dạ, chúng tôi là vợ chồng thật mà!”

Má Mì nhìn Kiều đăm đăm, hỏi tới:

“Vợ chồng à?”

Kiều thật thà gật đầu:

“Dạ, chúng tôi lấy nhau nhưng chưa kịp làm hôn thú đó thôi, khi nào qua tới Mỹ thì tính sau.”

Má Mì bất chợt trợn mắt, mặt đỏ rần rần, hét tướng lên:

“Ối! Cái quân này hay nhỉ? Bà bỏ tiền ra mua mày về. Tớ, chủ phân minh. Mã Giám Sinh là chồng bà, là ông chủ chứa của mày. Sao mày muốn lấy chồng bà hở con kia! Chưa gì đã ngứa nghề, muốn lên làm bà chủ chứa phổng?”

Thúy Kiều kinh hãi. Tay chân rụng rời. Lời ai như sét đánh ngang tai. Chưa kịp tính suy, thì đòn đâu đã ấp tới như mưa bấc. Một điều răn. Hai điều đe. Muốn an toàn tính mạng thì phải ‘thành khẩn khai báo’*. Ngọc tuôn lã chã. Thúy Kiều tức tưởi kể lại mưu toan cùng Mã Giám Sinh xuống thuyền vượt biển. Má Mì nghiến răng:

“Nó dám phỉnh phờ tao bảo gửi tiền vô Nam mua mày về. Mấy cây vàng tao đã đưa nó! Té ra thằng chồng chết tiệt ấy dám lừa cả đến bà!”

Thúy Kiều bật khóc nức nở. Cả nhà xôn xao, huyên náo. Má Mì thở hắt:

“Bề gì Má Mì đã bỏ tiền ra rồi! Gạo đã nấu thành cơm, giờ thì mỗi ngày đi khách, chừng nào đủ tiền trả cho tao thì tính sau.”

Càng nghĩ tới Mã Giám Sinh, Kiều càng ê chề, tủi hận. Thương cho cha mẹ già và em dại đã đặt nhiều kỳ vọng, Thúy Kiều đau đớn, khóc:

“Không, tôi lạy bà! Tôi thà chết chứ không thể nào bán trôn nuôi miệng.”

Lời còn chưa dứt, Kiều đã xông thẳng tới..cột nhà, đập đầu ngất xỉu. Thần trí mê man. Mặt hoa thiêm thiếp. Má Mì hơ hãi, thét gọi người nhà. Kẻ xức dầu. Người nắn bóp. Mặc cho mọi người xúm vào lay gọi, vóc ngọc vẫn nằm trơ. Trong chập chờn nửa ở nửa đi, bỗng đâu thấy bóng ba người đàn bà nhỏ nhắn đến bên giường, vén màn kêu:

“Chị Kiều! Đồng chí Kiều! Chúng em là hai chị em Xuân, Vàng và Nguyệt đây!Vì có ân với gia đình họ Vương nên mới đến đây nói đôi lời mí chị. Nhớ khi xưa sau ngày giải phóng, toàn bộ Đảng đang ăn mừng mùa Xuân chiến thắng, chị em tôi và những oan hồn sinh bắc tử nam chết oan vì những lời tuyên truyền láo khoét cùng kéo nhau vào Nam đến gặp Chủ Tịch để mà kêu oan. Chị em tôi chết thảm lắm chị Kiều ơi! Hồn oan không thể nào siêu thoát nỗi. Tuổi xuân của chúng tôi đã mất đi trong những ngày hầu hạ bác.Ấy lại còn bị đánh vỡ sọ, chết oan uổng. Mẹ con tôi nào có tội tình gì đâu mà phải chia lìa, người âm, kẻ dương. Sau ngày chị em tôi bị giết thảm, mấy mươi năm sau hôn phu của em Vàng cũng đã gửi thư lên nhà nước Chủ Tịch để kêu oan. Nhưng cái án oan này không ai thèm giải. Nay đánh ngụy nhào rồi, đuổi Mỹ cút về nước rồi, chúng tôi muốn đòi lại sự công bằng. Chúng tôi muốn lịch sữ phải ghi xuống là chúng tôi, cô Xuân, cô Vàng, cô Nguyệt là ai mà sao lại chết tức tưởi. Chúng tôi muốn giọt máu mà tôi đã sinh ra phải được nhìn nhận. Chị Kiều ơi, lúc bấy giờ cơ dinh của Chủ Tịch đã dự phòng, trấn yểm bùa chú. Phong thủy của Ba Tàu nhiều qúa! Lại thêm có bầy quỉ dữ đầu trâu mặt ngựa luẩn quẩn bên mình, nên những oan hồn của chúng tôi không thể tới gần. Còn Chủ Tịch thì cứ mãi mê vui mừng chiến thắng. Vui xuân quên nhiệm vụ! Không để tâm gì đến những tiếng oan khóc kêu dậy suốt từ Nam ra Bắc. Oan khí ngất trời từ Bắc vô Nam. Thế là cả bọn thất thểu kéo nhau về, toan tới Ba Đình bắt xác kiện tới Diêm Vương. Đường thì xa. Dạ thì đói. May thay, hôm đó tình cờ ngang qua trước nhà chị, lũ oan hồn của chúng tôi nhờ mâm cơm cúng của họ Vương, tuy là gạo mốc trộn với bo bo mà qua cơn đói lòng. Nay vì cảm cái ơn đấy nên mới đây báo cho đồng chí biết là sổ đoạn trường đã có tên. Vốn không phải người vắn số cho nên còn phải chịu nhiều gian truân. Mỹ đi thì Mỹ lại về. Vài năm sau, thấy có bóng dáng Việt Kiều thì mới thấy đổi mới. Khi nào giải oan được rồi, chị em tôi cũng sẽ ‘đăng ký’*ù xuống thuyền vượt biển, tìm nơi khác mà đầu thai. Xin hãy cầm lòng chờ đợi, hẹn gặp nhau ở Pula Bidong..”.

Thúy Kiều trở mình, mở mắt. Bên giường không thấy bóng cô Vàng, cô Xuân , cô Nguyệt đâu chỉ thấy Má Mì hỏi han, chăm sóc:

“Trời ơi! May quá, tỉnh rồi! Con làm Má Mì sợ quá!”

Kiều nín thinh trong khi Má Mì không ngớt khuyên lơn:

“Thúy Kiều ơi, con tội tình gì mà làm như vậy. Mã Giám Sinh chẳng qua là gã bám váy đàn bà, chứ chồng vợ chi thứ đó!. Chi bằng hãy vui vẻ mà ở lại đây với má, cùng nhau kiếm ăn. Với sắc đẹp của con, kiếm ra tiền đâu phải là chuyện khó.”

Thúy Kiều chảy nước mắt, quay lưng thổn thức:

“Nhưng tôi không cam lòng, bán trôn nuôi miệng.”

Má Mì ỉ ôi:

“Trong cái xã hội chủ nghĩa này, đĩ cấp thấp bán trôn nuôi miệng, đĩ cấp cao bán miệng nuôi trôn.(-1). Với cái lý lịch của con, con còn có sự chọn lựa nào ư? Mình bán thân, tiền trao cháo múc còn hơn bọn người bán nước; bán miệng, tuyên truyền bậy bạ, lừa đảo tham nhũng đó con à. “

Nhớ lại lời của chị em cô Xuân, Thúy Kiều như tỉnh ra; vội vàng quay lại, gượng mà nói rằng:

“Thân tôi như hạt mưa sa, nay vì một phút dại khờ nghe theo lời ma cô, trở nên nhơ nhuốc thế này thì dạ nào dám gặp mẹ cha. Sổ đoạn trường đã có tên. Thôi cũng đành tuân theo số mệnh, đời tôi giờ xin giao cho bà ‘quản lý’*”.

Má Mì mừng rỡ, được lời như mở tấm lòng. Thế là từ đó, Thúy Kiều trở nên một ‘gà móng đỏ’* lừng lẫy. Tiếng lành đồn gần. Tiếng dữ đồn xa. Những tay tài xế xe hàng đi ngang qua đều ghé lại, chiêm ngưỡng dung nhan. Má Mì vô cùng đẹp dạ, ngày càng cưng chìu Kiều nương hơn.

—->Chương 4

Advertisements
This entry was posted in Vui cười-Phiếm-luận. Bookmark the permalink.